"Ừ, bây giờ đã không sao rồi, chàng đừng lo lắng." Đàm Ngu Cơ nhìn ánh mắt quan tâm của hắn, nở nụ cười. Cảm giác kia chỉ nên là ảo giác, nàng không muốn phá hỏng không khí vui vẻ như vậy.
Hỏa Ngọc Hành nghiêm túc nhìn nàng một lúc lâu, cầm lấy bàn tay có chút lạnh lẽo của nàng.
"Chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi đi." Hắn nói, dắt tay nàng xoay người rời khỏi hồ, đồng thời lặng lẽ nhìn về phía đó một cái mới đưa nàng rời đi.
*********
Trong khoang thuyền hoa, Hứa Tông Lượng một thân hoa phục, xuyên qua lỗ hóng mát, nhìn một nhóm bốn người trên bờ.
"Hỏa Ngọc Hành......" Hắn thì thầm, đáy mắt dày đặc hận ý: "Trương Nhân, Trương Dũng, các ngươi nói Hạ Liên chính là cô nương chạy trốn trong tay các ngươi sao?" Thanh âm lạnh lẽo, đáy mắt cũng không hề ấm áp nhìn người bên bờ.
"Đúng vậy, đại gia, chính là con tiện nhân đó! Cho dù nàng có hóa thành tro tiểu nhân cũng nhận ra!" Trương Nhân nghiến răng nghiến lợi nói. Lúc xú nữ nhân đó chạy trốn đã hung hăng vào hạ thân hắn một cước, hại hắn bây giờ không thể đứng lên, hắn hận chết nàng, thề nhất định phải khiến nàng trả giá thật đắt.
"Thế cô nương được Hạ Liên gọi là tiểu thư là ai?" Hứa Tông Lượng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, thật khiến người ta kinh ngạc, hơn nữa nhìn thấy Hỏa Ngọc Hành che chở nàng ta càng khiến hắn muốn ra tay.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh hắn đoạt lấy nàng, hủy hoại nàng, sau đó giết chết nàng sẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngu-co-lua-chong/416476/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.