"Sáu tòa kiếm trận đều do minh chủ sáng chế, có cái được minh chủ làm ra từ hồi nhỏ, có cái mới được minh chủ ngộ ra mấy năm gần đây. Cái mới nhất mới được dựng chưa tới ba tháng, do minh chủ đột ngột nghĩ ra, sau đó bàn luận với mọi người, rồi dựng thành. Côn Luân khác với các đạo trường khác, chúng ta hầu như không tham gia tới các cuộc tranh đấu. Sở huynh có thể xem Côn Luân là một đạo trường chuyên để nghiên cứu và mở rộng kiếm thuật."
Tần Hiền vừa đi trước dẫn đường, vừa giới thiệu. Hắn đi không nhanh, tư thế rất nhẹ nhàng ấm áp, đầy phong độ.
Luyện Quân Du đi theo đằng sau.
Ngải Huy nghe rất hứng thú, thông tin từ miệng Tần Hiền không giống lắm với những nghe được từ những lời đồn đại.
"Côn Luân phân ngoại viện và chính viện, chính viện là nơi các Phu tử nghiên cứu kiếm thuật truyền thừa. Truyền thừa của kiếm tu chúng ta, số lượng đã ít, đa phần còn cấp bậc không cao, càng không có nổi tuyệt học. Ngày thường mọi người đều là tự mình suy ngẫm, mỗi tuần chúng ta sẽ có một lần giao lưu và luận bàn. Mọi người tha hồ thoải mái, cãi vã là chuyện thường xuyên, nhưng quen nhau cả rồi, nên sẽ không giận nhau. Nếu ai có ý kiến mới, cũng sẽ lập tức gọi mọi người tới cùng nhau thảo luận. Côn Luân luận kiếm chính là đặc sản của Côn Luân chúng ta, những chỗ khác khó mà có được."
Ngải Huy nhíu mày: "Nếu có tuyệt chiêu, không muốn tiết lộ ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngu-hanh-thien/609505/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.