Thủy Căn trống ngực đập thình thịch, đôi mắt nhắm tịt lại, chỉ lo tà khí sẽ xông vào. Người phía sau ôm lấy cổ Thủy Căn, lấy tay giúp Thủy Căn lau sạch bùn ở mắt, ở mũi cậu.
Không khí trong lành tràn vào lồng ngực, Thủy Căn nhịn không được, hít lấy hít để. Có điều ngoại trừ ngửi được trong không khí một mùi hôi khó chịu ra, thân thể cậu cũng không thấy có gì khác thường.
Tròn mắt nhìn, quả nhiên là Đới Bằng đang ôm lấy cậu.
Mọi người xung quanh liều mạng lăn lộn trong đau đớn, nhưng hắn lại mỉm cười, lấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chóp mũi Thủy Căn.
Đây không phải Đới Bằng, nhưng “hắn” là ai?
Nhịn không được một bụng đầy thắc mắc, Thủy Căn cuối cùng mở miệng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Vốn tưởng rằng hắn sẽ không trả lời, không ngờ “hắn” lại đáp: “Ta là ‘Thiệu’.”
“Thiệu? Hay là cái chổi đấy! (Thiệu 绍 phát âm là “shào” còn Cái chổi 扫 phát âm là “sào”)Thủy Căn chỉ định nghĩ thầm, bỗng dưng lại buột miệng thốt ra.
Nghe thấy thế, cái người gọi là Thiệu kia con mắt lại thêm sáng, tròng mắt càng đỏ lên màu máu. Hắn cũng không ngại Thủy Căn mặt bẩn, cứ như vậy cúi xuống hôn cậu. Thủy Căn thậm chí còn cảm giác được đất cát ở trong miệng mình, nhưng “cái chổi” còn không chịu dừng lại, cứ như muốn đem đầu lưỡi Thủy Căn nuốt vào bụng, mạnh mẽ mà mút vào.
Thôi rồi, không bị cát làm cho nghẹn chết, cũng bị tên lưu manh này làm cho ngạt thở mà chết!
“Mọi ngươi yên tâm, đừng nóng, ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguc-quy/1141292/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.