Quảng Thắng đeo ba lô đi phía sau đã nhìn ra vấn đề. Chạy đến bên cạnh Vạn Nhân, gã nháy mắt: “Tôi bảo nè tiến sĩ, Thanh Hà Vương gì gì kia ở trong tù nghẹn đến mức lỗ nào cũng chui thì không nói làm gì đi, nhưng sao một tiến sĩ như anh mà cũng không ngại thối bon chen vậy hả?”
Tiến sĩ ném cho Quảng Thắng đại ca một cái liếc sâu xa khó lường, ánh mắt kia khiến Quảng Thắng phải ngậm miệng lại ngay tắp lự. Gã xoa xoa cánh tay, ngượng ngùng cười đỡ lời: “Mẹ nó, khu rừng quỷ quái này lạnh ghê!”
Đây cũng không hẳn là Quảng Thắng đánh trống lảng, lúc này họ đang ở chân núi phía bắc dãy Đại Hưng An, đi lên núi tựa như đi vào một căn phòng máy lạnh tự nhiên, dù đã mặc áo khoác dày, họ vẫn cảm thấy lạnh đến thấu xương.
Có điều, nếu phòng tầm mắt nhìn lại, sẽ thấy màu xanh trải khắp núi rừng, bạch dương và thông mọc xen kẽ. Giữa những tầng xanh biếc điểm xuyết vài thứ quả dại không tên. Dưới chân là dòng suối róc rách không ngừng, vang vọng giữa những vách đá, thỉnh thoảng còn có một chú chim trĩ mang theo cái đuôi thật dài đứng hót trên ngọn cây bên đường. (chim trĩ có hót à =.=)
Mặc dù Thủy Căn là trẻ con nông thôn, nhưng Quân Sơn là nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, sao có thể sánh với núi Đại Hưng An được xưng là “tụ bảo bồn” (chậu châu báu) này, nên cậu cũng phải say mê trước cảnh rừng xanh mây trắng tráng lệ này.
Thật ra thì Vạn Nhân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguc-quy/521295/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.