“Quỷ… quỷ…” Thuỷ Căn chỉ vào Quảng Thắng, kinh hãi lắp bắp.
Quảng Thắng đẩy phắt Thuỷ Căn ra: “Quỷ cái đầu ngươi ý! Hai người các ngươi là đồ mịa nó mất dạy! Đã vứt ta lại ở cái chỗ quỷ quái đó rồi, còn mịa nó ôm tiền của ta chạy!”
Nghe thấy thế, Thuỷ Căn mới thở phào nhẹ nhõm, biết đòi tiền thì chắc nụi là người rồi!
Có điều, làm thế nào mà Quảng Thắng có thể thoát ra khỏi mật thất vậy ta?
Quảng Thắng đặt mông ngồi lên giường, chả biết chui từ đâu ra mà quần đến là bẩn, trên mông dính tới hai cân dầu là ít, làm ga giường đang trắng muốt tự dưng lại lòi ra hai vết đen sì.
Gã hầm hừ chỉ thẳng vào mặt Thác Bạt Thiệu, nhưng lời sắp thốt ra đến nơi rồi còn phải cố giáng xuống một nốt: “Ngươi… ngươi đưa tiền của ta ra đây.”
Tựa vào đầu giường, Thiệu cũng không thèm liếc Quảng Thắng lấy một cái. Không nén nổi cơn thịnh nộ nữa, đại ca chẳng buồn quan tâm cái thằng này là ma quỷ hay là cái quái gì nữa, gào lên: “Đừng tưởng rằng ngươi không phải người là ta sẽ sợ ngươi! Ngươi nghĩ ngươi còn nhảy nhót được mấy mấy ngày nữa! Đợi đến Hô Luân Bối Nhĩ coi… Hừ!”
Thiệu nhướn mày: “Hô Luân Bối Nhĩ thì làm sao? Ngươi ra khỏi động bằng cách nào?”
Thấy Thiệu như thế, Quảng Thắng biết hắn đừng hòng nhổ ra miếng thịt mỡ đã đến miệng. Con mắt gã láo liên, liếc qua con dao gọt hoa quả bị ném trên mặt đất, rồi gã liền nhào tới nhặt con dao lên, túm lấy Thủy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguc-quy/521298/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.