NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO
Tác giả: Âu Dương Mặc Tâm
Dịch: Quá Khứ Chậm Rãi
Chương 221: Yên tâm, ta tới đây
Trong ấn tượng của Lâm Tùy An, Hoa Nhất Đường vừa ngông cuồng vừa xinh đẹp.
Giống như trong mùa rực rỡ nhất, đóa mẫu đơn xinh đẹp nhất nở dưới ánh mặt trời tươi sáng nhất.
Nhưng lúc này Hoa Nhất Đường có phải ngông cuồng hơi quá đáng rồi hay không?
Hắn mặc bộ quần áo lộng lẫy nhất, đứng ở vị trí dễ thấy nhất, hét lên những lời kiêu ngạo nhất, đây không phải là một cái nhìn sáng suốt?
Quả nhiên, giọng nói này của hắn đã hấp dẫn sự chú ý của người đeo mặt nạ. Người đeo mặt nạ đồng loạt ngửa đầu lên nhìn thiếu niên áo trắng trên nóc nhà, chiếc cổ lắc lư phản chiếu dưới ánh trăng, nổi lên những đường vân vỏ cây xấu xí lạnh lẽo chói mắt.
Hoa Nhất Đường mỉm cười, vung tay hất quạt ra, bất lương trốn ở phía sau nóc nhà tranh nhau giơ cung nỏ lên, vạn mũi tên đồng loạt b ắn ra...
Nhưng vào lúc này, trên bầu trời đêm truyền đến một tiếng gào thét, âm thanh cực kỳ khó nghe, giống như là tiếng kêu của con thú hoang nào đó, thân hình người đeo mặt nạ chấn động, sau đó bất ngờ bay lên trời rồi nhảy vào trong viện, bốn chân rơi xuống đất, bất chấp tất cả xông về phía Lâm Tùy An, mũi tên đâm xuyên qua tay chân, lưng, xương chân của chúng, nhưng vẫn vô dụng, chúng chẳng hề khựng lại chút nào, trong đôi mắt màu đen chỉ có bóng dáng Lâm Tùy An.
"Bà ngoại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-co-tien-ta-co-dao/2319645/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.