Sau đó, Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường bắt đầu cuộc sống làm việc ở hai đại sơn trang.
Hiền Đức trang và Tứ Diện trang đều chỉ bao ăn không bao trọn, ban ngày lo một bữa cơm trưa, điểm tâm và bữa tối thì tự lo. Đầu giờ thìn một khác, cửa phường mở ra, nhân viên vào trang làm việc, một khắc trước giờ giới nghiêm, cửa trang khóa lại, tất cả mọi người đều phải rời khỏi sơn trang, Hiền Đức trang ngoại trừ Cầu Văn lão trang chủ ra, thậm chí Cầu bá cũng không thể qua đêm trong trang, Tứ Diện trang thì chỉ có Chu mẫu mới có thể ở lại thêu thùa.
Lâm, Hoa hai người có thể ở lại trong trang dò xét trong thời gian cực kỳ có hạn, tính toán đầy đủ cũng chỉ có năm canh giờ, còn phải trừ đi thời gian làm những việc cần thiết.
Từ khi "Mộc Đường" để lộ tay nghề vẽ mẫu thêu, đã được Bà Chu coi là vị cứu tinh chấn hưng Tứ Diện trang, Hoa Nhất Đường cũng không phụ kỳ vọng, đưa ra biện pháp cải tiến hiệu quá với một loạt các quy trình như dệt sợi, dệt vải, cắt may, phối kim, v.v..., khiến cho hiệu quả công việc, chất lượng thêu, trình độ thẩm mỹ của Tứ Diện trang đều được cải thiện lên rất nhiều.
Ý định ban đầu của Hoa Nhất Đường là dùng thực lực để đứng vững ở Tứ Diện trang, cũng lấy đó làm cơ hội tiến vào quản lý Tứ Diện trang, sau đó tiếp xúc với cơ mật hạch tâm của Tứ Diện trang... cũng chính là sổ sách, nhưng không ngờ, càng cố gắng càng bi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-co-tien-ta-co-dao/2319824/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.