Tôn Dật Kiệt lặng lẽ rút lui khỏi sân đấu tình yêu, để lại ba người đứng trước cửa cục cảnh sát.
Vừa nãy Bùi Dư Yến đã để ý đến Kinh Nhiên đang xun xoe lấy lòng, nhưng vẫn vờ vịt như không phát hiện, trực tiếp bỏ qua.
Mãi đến khi Kinh Nhiên quay đầu lại, nhìn Kỳ Trừng cười nói: “Đàn em, lên xe đi.”
Chân cô giống như đổ chì, mãi không bước được một bước, dùng ánh mắt đáng thương ý bảo Bùi Dư Yến giúp mình giải vây.
Chậc, lúc này Kỳ Trừng lại trông có vẻ quyến rũ như “Đại Ca”, nhất là “Đại Ca” vào những thời khắc cảm thấy mình sắp bị cạo lông.
Cục cảnh sát khu phố cũ cách chợ đêm không xa, hiện tại mùi thịt nướng tràn ngập miệng mũi, mặc kệ vệ sinh hay không vệ sinh, bụng Kỳ Trừng vẫn kiên cường reo lên biểu tình, vừa vặn có cớ từ chối qua loa: “Đàn anh, em đói bụng rồi, định ra chợ đêm ăn một chút, anh cứ về nhà trước đi.”
Bùi Dư Yến tiếp lời: “Tôi cũng đói bụng.”
Kinh Nhiên nhìn Bùi Dư Yến đang đắc chí, bèn thu hồi chìa khóa xe, hùa theo: “Anh cũng thèm thịt nướng, không bằng cùng đi đi.”
Vì thế, tình cảnh càng thêm xấu hổ.
Hai người đàn ông một trái một phải đi phía sau cô, giống như tả hữu hộ pháp đi theo cô vậy.
Kỳ Trừng vươn vai, lộ ra một nụ cười thỏa mãn: “Ông chủ, cho hai mươi xâu thịt dê nướng, mười xâu cà tím nướng, mười xâu cánh gà nướng...”
Ông chủ tiệm thịt nướng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-den-nui-song-long-lay/2753648/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.