Ôn Nam cụp mắt, c ắn môi dưới nói: “Chị nói không sai.”
Kỳ Trừng cũng lười nói gì thêm, nhún vai thẳng thắn: “Số tiền đó dùng để làm gì?”
Ngửi thấy mùi thơm của bữa sáng bay tới, bánh nướng nóng hổi vừa ra lò, nhưng Kỳ Trừng luôn cảm thấy khô miệng, đi qua lấy một củ khoai lang rồi thanh toán.
Ôn Nam im lặng một lúc lâu, nắm chặt tay áo, luôn cảm thấy không yên vì đã bỏ rơi Kỳ Trừng mà chạy trốn, sự phòng bị trong lòng hiển nhiên càng thêm nặng nề, cô ấy ấp a ấp úng: “Em, em không thể nói.”
“Chắc số tiền đó rất quan trọng với cô, cứ vậy mất luôn cũng không sao à?” Giọng của Kỳ Trừng vẫn đều đều, nhưng cách mà người bị tổn thương vẫn vô tư quan tâm khiến Ôn Nam cảm thấy da đầu tê dại, không thể hiểu được suy nghĩ thật sự của Kỳ Trừng.
Vỏ khoai lang nhanh chóng bị cô lột s@ch, cắn một miếng, ruột khoai tươi ngon mọng nước. Chỉ có điều hầu hết mọi người sẽ không biết, khoai lang sau khi mọc mầm sẽ chứa độc tố.
“Về phòng em rồi nói chuyện.” Ôn Nam nhìn những vị khách đi qua đi lại, bất đắc dĩ đưa ra quyết định.
Kỳ Trừng theo cô ấy lên tầng hai, thong thả ung dung dùng khăn giấy lau sạch nước sốt ứa ra từ khoai lang, ánh mắt lướt qua chỗ mà Bùi Dư Yến vừa đứng, nhưng người đã không còn ở đó rồi.
Chìa khóa cửa phòng lách cách mở ra, bầu không khí tĩnh lặng mang vẻ quỷ dị. Kỳ Trừng dùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-den-nui-song-long-lay/2753654/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.