Vì bãi đỗ xe ở đây không đăng ký biển số trước, làm thủ tục dừng tạm thời khá phiền phức, nên Cam Thần chỉ có thể lái xe đưa Giang Cố đến trước cửa khu nhà của họ.
Giang Cố xuống xe, nhìn theo bóng Cam Thần lái xe rời đi mới xoay người vào khu.
Cậu không thường xuyên ra ngoài, nhưng đội bảo vệ ai cũng nhận ra cậu, bởi khuôn mặt của cậu rất dễ nhớ. Hơn nữa, hệ thống bảo vệ của khu này luôn cập nhật thông tin cư dân kịp thời. Như tầng của cậu từng có người gây rối nhiều lần, nên đội bảo vệ đặc biệt chú ý đến.
Chưa kịp tự báo danh, nhân viên bảo vệ đã mở cửa và lễ phép chào: "Chào buổi chiều Giang tiên sinh."
Nhìn cánh cửa từ từ mở ra, Giang Cố mỉm cười đáp lại: "Cảm ơn, chào buổi chiều."
Khi Giang Cố đi xa, người bảo vệ mở cửa vừa nãy không kìm được mà nói với đồng nghiệp: "Đúng là sự khác biệt giữa người bình thường và minh tinh."
Đồng nghiệp đang ghi chép nghe vậy bật cười, không nói gì nhưng cũng ngầm hiểu ý. Trước khi Giang Cố chuyển đến, có một minh tinh từng sống ở đây, khuôn mặt thẩm mỹ, đeo kính đen và tỏ vẻ ngạo mạn, không buồn liếc nhìn ai.
Những người sống ở đây điều kiện chẳng ai thua kém ai, phần lớn đều rất lịch sự. Không phải là có ý kiến gì với giới nghệ sĩ, chỉ là sự đối lập này khiến người ta không thể không buột miệng bình luận.
Thời tiết mát mẻ, trời cũng khá nắng, ánh nắng cùng gió thu nhẹ nhàng phả vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-dep-om-yeu-duoc-nang-niu-trong-tim/1014712/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.