Sau một hồi lăn lộn, bọn họ đã bỏ lỡ bữa ăn, bụng Giang Cố giờ cũng không còn đau dữ dội nữa, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái, tụt huyết áp lại khiến đầu óc cậu quay cuồng.
Giang Cố dựa vào vai Tư Hành, lúc lướt qua Giang Lâm, cậu quay mặt đi, không muốn nhìn thêm dù chỉ một cái.
Tư Hành ôm cậu vào sát ngực mình, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn Giang Lâm. Sự lạnh lùng trong ánh mắt ấy khiến Giang Lâm rùng mình, bất giác lùi lại vài bước.
Đợi cho đến khi bóng họ khuất dần, Giang Lâm mới bộc lộ vẻ giận dữ, trong lòng đầy oán hận: Đứa con trai bị bỏ rơi hơn 20 năm này, giờ quen được ông chủ giàu có thì cánh cũng cứng rồi!
Nhưng dù có thế nào, ông ta vẫn là bố nó! Ông ta không tin một mối liên hệ huyết thống như thế lại có thể bị cắt đứt dễ dàng được.
Đặt Giang Cố vào xe một cách vững vàng, Tư Hành quay sang nhìn Cam Thần và Đường Triệu: "Hôm nay cảm ơn hai cậu nhiều, lên xe đi. Tôi đưa em ấy về trước rồi sẽ lái xe đưa hai người về."
Cam Thần mỉm cười: "Không cần đâu, tôi có xe rồi, để tôi đưa Đường Triệu về là được. Cậu cứ đưa em ấy về nghỉ ngơi đi."
Tư Hành gật đầu, tiến đến ghế lái và mở cửa xe.
Giang Cố hạ cửa kính, mỉm cười với Cam Thần: "Chuyện vừa rồi cảm ơn anh, làm phiền anh rồi."
Cam Thần đáp: "Không có gì, về nghỉ ngơi đi nhé."
Giang Cố lại nhìn Đường Triệu, vẻ mặt cậu có chút lo lắng:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-dep-om-yeu-duoc-nang-niu-trong-tim/1014719/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.