Ngày kế, buổi chiều có một tiết máy tính.
Thẩm Vu Quy ngủ đến tự tỉnh, lúc này mới đến trường học.
Lúc vào phòng vi tính, đã nhận thấy được không khí có chút đè nén. Trần Tử Phàm vẫn đến sớm, khua khua gõ gõ bàn phím máy tính, mà thầy Lưu dạy tiết này đứng ở bên cạnh anh ta, vẻ mặt hai người nghiêm túc, tất cả mọi người trong căn phòng cũng không dám lớn tiếng nói chuyện.
Thẩm Vu Quy đi đến bên cạnh Trương Thiên Thiên, chợt nghe cô ấy nhỏ giọng giải thích, nói: "Kỳ hạn trận đấu Công nghệ thông tin của sinh viên Đại học còn một tuần nữa, nhưng phần mềm của Trần Tử Phàm và thầy Lưu còn chưa được ưu hoá thành công, cho nên bọn họ rất vội."
Ưu hoá?
Thẩm Vu Quy nhíu mày.
Chuông vào lớp vang lên, thầy Lưu mở miệng: "Tiết này, mọi người tự học!"
Ông ta cúi đầu, tiếp tục thảo luận kịch liệt với Trần Tử Phàm.
Thẩm Vu Quy nhìn về phía máy tính. Những chương trình thầy Lưu lập ra, đối với cô mà nói thì chỉ là trò trẻ con. Hai ba lần đã gõ được số hiệu. Cô cầm điện thoại lên, mở phần mềm xổ số ra.
Ngày hôm qua trúng thưởng, hôm nay thì sao?
Sau khi mở ra, bốn chữ: "Hân hạnh chiếu cố" ánh vào trước mắt.
Thẩm Vu Quy:??
Từ lúc đạp cứt chó, cô đã biết đổi vận thất bại, có lẽ lần trúng thưởng đó là ông trời đều nhìn không được, cho cô một chút an ủi.
Nhàm chán nâng cằm lên, cô lại nhìn về phía Trần Tử Phàm.
Cả tiết, anh ta đều đang tích
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-than-bi-ben-goi-boss-muon-cai-thai/171302/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.