Ôn Diễn run cầm cập, cả người nổi da gà.
Cậu muốn giãy ra, nhưng hoàn toàn không thể cử động. Mấy chiếc xúc tu mạnh mẽ kia dù rất cẩn thận không làm đau cậu chút nào, nhưng lại ẩn chứa một luồng lực đạo âm thầm đầy tham lam, bá đạo và áp đảo.
Ôn Diễn có linh cảm không lành — sinh vật xuất hiện đêm nay đang cực kỳ hưng phấn.
Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, "thần" càng trở nên kích động hơn, mấy chiếc xúc tu bắt đầu quấn quanh chân cậu, không ngừng dò xét.
Ôn Diễn hoảng sợ đến mức giọng nói cũng biến dạng: "Ngài muốn làm gì?!"
Xúc tu run lên, thả lỏng xuống một cách rầu rĩ như một con chó con bị chủ la mắng, nhưng rõ ràng "thần" kia là kẻ có ý đồ xấu xa.
"Ta vẫn luôn nhớ thương em, yêu em... Từ thuở xưa xa xăm... yêu em thật sâu, thật sâu..."
Sinh vật ấy bắt đầu thao thao bất tuyệt bày tỏ tình cảm của nó với cơn mê đắm cuồng nhiệt.
Dù Ôn Diễn không hiểu hết thứ ngôn ngữ nửa người nửa vật mà "thần" cố bắt chước, cậu vẫn cảm nhận được cơn cuồng si ngột ngạt tràn vào tai mình, xuyên đến tận não, như muốn khuấy đảo cả linh hồn cậu.
Ôn Diễn không hiểu được tình yêu của quái vật. Cậu cũng không muốn hiểu, càng không thể chấp nhận.
Cậu chỉ cần tình yêu của Giang Mộ Li.
Một xúc tu quấn chặt quanh ngực cậu. Đầu xúc tu từ sau lưng trườn tới trước ngực, phần đầu như có những lớp răng khẽ mở ra, dán chặt vào nơi trái tim cậu — như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-yeu-chet-di-song-lai-la-ta-than/2892583/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.