Ánh sáng mặt trời chiếu vào từ khung cửa sổ, khiến cả thần điện trở nên sáng rõ, đến mức một hạt bụi trong góc cũng hiện lên rõ ràng.
Ôn Diễn chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt cậu chính là gương mặt cực kỳ hoàn hảo của Giang Triều – một gương mặt dễ khiến người ta quên cả thở.
"Đêm qua ngủ có ngon không? Có bị cảm lạnh không?" Cậu nghe thấy Giang Triều hỏi mình như vậy.
Một tia sáng xẹt lóe lên trong đầu Ôn Diễn.
Cậu gần như bò ra khỏi túi ngủ trong tư thế lộn xộn, loạng choạng chạy đến điện thờ, giật mạnh tấm rèm đỏ treo trên cao xuống.
Tấm rèm đỏ bay nhẹ nhàng, sau đó hiện ra một bức tượng thần trong ánh mắt run rẩy của Ôn Diễn.
Chỉ là một pho tượng đất tô màu bình thường.
Một vị thổ địa với gương mặt hiền lành, lưng còng chống gậy, tay cầm thỏi vàng, nhìn thế nào cũng là một vị thần tiên phúc hậu, đúng kiểu con người thường tưởng tượng về thần linh.
Chân Ôn Diễn mềm nhũn, suýt nữa ngã lăn từ bệ thờ xuống, may mà Giang Triều nhanh tay đỡ được.
"Sao thế? Không nghỉ ngơi tốt à? Hay để chú đưa cậu về nằm thêm chút nữa..."
Ôn Diễn như không nghe thấy, nắm lấy tay anh ta, chỉ vào bức tượng và hỏi: "Đây là thần mà thôn Nam Hòe các chú thờ sao?"
Giang Triều gật đầu: "Đúng vậy."
Ôn Diễn hỏi tiếp: "Nếu người trong thôn có điều ước tha thiết muốn thực hiện, đều đến cầu nguyện trước tượng thổ địa này sao?"
Giang Triều nói: "Chính xác."
Ôn Diễn lớn tiếng: "Chú
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-yeu-chet-di-song-lai-la-ta-than/2892584/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.