Rừng cây đen kịt sâu thẳm, đường núi chẳng thấy điểm cuối. Mọi âm thanh đều im ắng, chỉ còn tiếng gió đêm nức nở vang vọng.
Không có gì cả.
Ôn Diễn một mình đứng tại chỗ, hoảng loạn, đau buồn, cô đơn đến tột cùng, lẻ loi không ai bên cạnh.
Cậu mất phương hướng, không biết nên bước tiếp về phía trước hay quay trở lại.
Ôn Diễn bật đèn pin.
Đó là loại đèn chuyên dụng cho dã ngoại, chiếu sáng mạnh, bình thường có thể soi rõ mọi thứ quanh cậu như ban ngày.
Nhưng lúc này, đến cả tầm tay trước mặt cũng không soi thấy gì.
Trong bóng tối dường như có một cái miệng khổng lồ vô hình, đang điên cuồng nuốt chửng ánh sáng.
Ôn Diễn chỉ có thể lần mò theo cảm giác, bước về hướng thôn làng.
Giày cậu giẫm lên cành khô lá úa, phát ra những tiếng sột soạt.
Không rõ đã đi bao lâu, Ôn Diễn lại thấy cây mà mình từng đánh dấu.
Cậu đã quay lại điểm xuất phát.
Giống như trong truyện cổ tích Hansel và Gretel, lạc đường giữa khu rừng rậm lớn như thế này.
Thịch thịch thịch.
Thịch thịch thịch.
Bất ngờ, tiếng động kỳ lạ như tiếng gõ quan tài vang lên.
Ngay dưới chân cậu.
Cậu thậm chí cảm nhận được cả mặt đất khẽ rung lên.
Âm thanh ấy lại bắt đầu di chuyển dưới lòng đất. Ôn Diễn chỉ ngập ngừng một chút rồi nhấc chân đi theo.
Dù sao thì trong truyện Hansel và Gretel, hai nhân vật chính cũng bị một con chim biết hát dẫn đến căn nhà bánh kẹo mà.
Tiếng động trầm buồn trong tai Ôn Diễn dần trở nên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-yeu-chet-di-song-lai-la-ta-than/2892587/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.