Vào sáng sớm, ánh nắng chiếu khắp núi Hoàng Lương. Một vài người dân trong thôn lên núi hái thổ sản đã tìm thấy Ôn Diễn.
Chàng trai trẻ cuộn tròn nằm trên bãi cỏ xanh, yên bình tựa như một chú chim bồ câu trắng. Trên người cậu phủ đầy những tờ tiền âm phủ, bay phấp phới trong gió nhẹ như những cánh bướm đang lay động không ngừng.
Trời đêm trên núi rất lạnh, đủ để khiến người ta tê cóng. Nhưng khi Ôn Diễn tỉnh lại, cậu hoàn toàn không cảm thấy lạnh, trái lại còn thấy ấm áp, như thể đã được ai đó ôm vào lòng ngủ một đêm thật yên ổn.
Trong lòng bàn tay cậu truyền đến cảm giác đau nhói cứng rắn.
Ôn Diễn mở tay ra, một chiếc nhẫn lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.
Cậu chắp tay trước ngực, cúi đầu tựa vào trán, vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.
"Xin hỏi từ đây đi đến miếu gần nhất là đường nào ạ?"
Vài người dân nhìn nhau, hỏi lại: "Cậu định tìm miếu chủ à? Nhưng giờ ngài ấy không có ở chùa đâu."
Ôn Diễn hỏi tiếp: "Vậy anh ta đi đâu rồi?"
Một người dân ngập ngừng đáp: "Chắc bây giờ ngài đang bận việc ở đâu đó."
Ôn Diễn nói: "Dù anh ta có bận mấy, tôi cũng cần phải gặp ngay. Chuyện này rất quan trọng."
"Ngài đang ở nhà Lý Hoa Tú." Một người dân thở dài nói: "Lý Hoa Tú mất rồi."
***
Ôn Diễn chẳng mấy ngạc nhiên khi nghe tin Lý Hoa Tú đã chết, vì cậu biết chắc cô sẽ lại đi cầu nguyện.
Dù biết để điều ước thành hiện thực phải trả giá bằng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-yeu-chet-di-song-lai-la-ta-than/2892588/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.