Những lời nói mớ đầy điên loạn.
Chữ trắng trên nền giấy đen, dày đặc, nhìn như một đàn kiến đen lúc nhúc đang hành quân, gào thét xông vào mắt Ôn Diễn, len lỏi vào tận ý thức của cậu.
Từ ngữ xuất hiện với tần suất cao nhất là "giấc mơ" và "hạnh phúc".
Giấc mơ hạnh phúc.
Hạnh phúc trong mơ.
Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ.
Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ. Hạnh phúc. Mơ...
Từng dòng lặp đi lặp lại, dày lên mãi không dứt.
Tầm nhìn của Ôn Diễn bắt đầu tan rã, ý thức như sắp bị cuốn vào cơn lốc hỗn loạn và điên cuồng ấy.
Lúc này, một cảm giác ấm áp từ mu bàn tay kéo cậu tỉnh lại.
Giang Mộ Li nhẹ nhàng rút bản báo cáo chứa đầy những câu nói mớ đáng sợ đó ra khỏi tay cậu, rồi từng tờ một đọc qua với vẻ mặt nghiêm túc và tập trung, như thể đang thưởng thức một tuyển tập thơ nhã nhặn.
Chỉ một lúc sau, hắn gấp lại bản báo cáo.
"Bệnh nhân dường như không thể phân biệt được giữa giấc mơ và hiện thực, bà ấy tin chắc rằng bản thân đang sống một cuộc đời đầy hạnh phúc trong giấc mơ, thậm chí còn phụ thuộc rất nặng vào thế giới đó."
"Đúng vậy." Trần Tiệp gật đầu cứng đờ: "Nhưng lúc đầu tôi chỉ thấy hơi lo, không ngờ lại phát triển thành tình trạng hiện tại."
Ôn Diễn cau mày: "Bà ấy vốn đã có vấn đề về tinh thần, sao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-yeu-chet-di-song-lai-la-ta-than/2892645/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.