“Quận chúa trở về rồi! Điện hạ, Quận chúa trở về rồi!”, giọng nói của lão quản gia đầy lo lắng, từ trong phủ vang ra tiếng tách trà rơi xuống đất loảng xoảng. Tách trà đáng thương, vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Độc Cô Bạch đẩy cửa ra, hắn vẫn mặc bộ trường sam màu xám, phía ngoài khoác cái áo ta mua cho hắn, khom người xuống ho khan không ngừng, khóe miệng đã sớm mất đi nụ cười nhạt bình tĩnh, hắn vội vã bước về phía ta, “Hòa Nhan, nàng… Có bị thương không?”.
Ta nhìn đôi mắt thâm tình của hắn, không muốn trả lời, cảm giác này rất kỳ lạ, giống như là trước lửa sau băng, thân thể của ta thì nóng, trong lòng thì lại lạnh lẽo, lúc ta nhìn hắn, không biết nên nóng hay nên lạnh, cả người khó chịu.
“Nhị ca”, từ sau lưng ta vọng ra một giọng nói.
Độc Cô Bạch cả người chấn động, “Niệm Vãn” cười hì hì, “Đêm khuya, đã làm phiền”.
Bà nội nó, Dạ Kiếm Ly không đi cướp giải Oscar quả thực là nhân tài không có đất dùng mà, hắn diễn ai cũng giống, huống chi là giả dạng Niệm Vãn, chỉ cần che vết đỏ trên trán, khoác vào bộ quần áo hoa hoa lệ lệ, gặp ai cũng cười đến dâm đãng là được rồi.
“Tam đệ”, Độc Cô Bạch có chút kinh ngạc, rồi tự ý đặt tay lên vai ta, hỏi nhỏ: “Đã trễ thế này… Sao đệ lại ở đây?”.
Giọng điệu không gọi là lạnh lùng, nhưng chắc chắn không phải là nhiệt tình. Dạ Kiếm Ly liếc xéo bàn tay của Độc Cô Bạch đang đặt trên vai ta, nhẹ nhàng phất tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguyen-ky-nguyen-nhan/2088593/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.