Khí lạnh đầu xuân từ từ tan rã, sắc trời đã có chút ấm áp, các cô nương cũng không cần phải mặt quần áo mùa đông thật dày nữa, người nào có sức khỏe tốt đã có thể mặc áo lụa mỏng thướt tha, ví dụ như nha hoàn Đào Nhi của Đông Tuyết cô nương.
Buổi sáng, tú bà Vong Ưu Lâu đóng cửa như mọi ngày, ngáp một cái chuẩn bị trở về phòng chợp mắt.
Phía trên, bóng dáng Đào Nhi bước vào phòng của giai nhân Yên Chi đầu bảng, nhưng chỉ một khắc sau, giai nhân liền nổi giận đùng đùng chạy xuống lầu. Không cần phải hỏi, khẳng định là Tiểu Kỷ lại lén ngủ nướng nữa rồi.
“Má má!”, Yên Chi nhìn thấy tú bà, “Má không quản được cô ta!”.
“Má cũng muốn lắm chứ bộ”, tú bà vừa nói vừa bước lên lầu, “Nhưng con nhìn xem cô ta thế kia, đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, vừa xoay người đi là lại làm biếng ngay”.
Yên Chi theo đuôi tú bà lên lầu, “Không lẽ má cứ mặc kệ cô ta như vậy sao?”.
Tú bà buồn ngủ đẩy cửa phòng mình ra, “… Mà cũng nói, phụ nữ vừa sinh con xong, nên nghỉ ngơi bồi bổ một chút”.
Nói tới đây, hai người không hẹn mà cùng nhìn về cục bột tròn trịa hồng hào trên giường tú bà, vẻ mặt lập tức thay đổi.
“Tiểu Ôn Đường, cho bà ngoại ôm một cái nào”, tú bà ôm lấy Diệp Ôn Đường, cười tươi như hoa.
“Nào, cho dì ôm một cái nữa”, Yên Chi dịu dàng đón lấy Diệp Ôn Đường, “Nhóc con à, vẻ ngoài của con xinh như thiên thần, không được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguyen-ky-nguyen-nhan/2088624/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.