Xuân Tảo biết cái người đứng bên ngoài kia.
Nói đúng ra thì ở trường cấp ba của cô không ai là không biết người ấy.
Lúc đầu ở trường, Xuân Tảo chỉ biết tên chứ không biết mặt người nọ.
Lần thực sự biết mặt là vào tháng thứ hai học tại Nghi Trung, lúc đó cô đang đi lên tầng cùng bạn, cô bạn vốn đang líu lo không dứt bỗng dưng im bặt, dùng cùi chỏ húc vào khuỷu tay cô.
Xuân Tảo khó hiểu nhìn sang thì thấy cô nàng hạ giọng nhắc nhở: “Đừng nhìn tớ! Nhìn phía trước kìa!”
Xuân Tảo quay đầu lại, thấy chàng trai bên kia cũng đang đi cùng bạn mình.
Đó là lần đầu tiên Xuân Tảo ý thức được thế nào là tính đa dạng của giống loài.
Cùng là đồng phục màu xanh trắng, mọi người mặc lên người thì nhăn nheo như hộp sữa nhàu, còn người ấy mặc thì tựa như bọt khí ngày hạ cùng ly nước cam thêm đường, nụ cười đẹp như tự gắn thêm filter vậy.
Chẳng trách cô bạn thân mình mới gặp thoáng qua đã lưu luyến không rời, ánh mắt như dính chặt vào người nọ.
Cho đến khi chàng trai biến mất ở ngã rẽ, cô nàng mới sán lại gần Xuân Tảo: “Đẹp trai nhỉ?”
Xuân Tảo hỏi: “Cậu ấy là ai?”
Cô bạn ngạc nhiên: “Cậu không biết hả?”
Xuân Tảo liếc một cái: “Không biết thì lạ lắm hả?”
“Cậu ấy là Nguyên Dã đó!”
À, cái tên này thì Xuân Tảo biết.
Cả khối chỉ có vài ba cái tên truyền đi truyền lại qua miệng mấy cô gái, mỗi lần nhắc tới là hớn ha hớn hở, trong lòng ngầm hiểu với nhau. Đó đơn giản chỉ là tên mấy bạn nam có ngoại hình xuất chúng trong trường học.
Nguyên Dã là một trong số đó.
Hơn nữa anh còn cực kỳ giỏi cả trong học tập lẫn hoạt động ngoại khoá.
Nếu thành tích cũng phân chia cấp bậc thì chắc chắn Nguyên Dã thuộc hàng top. Sau đợt khảo sát, tên và ảnh chụp của anh luôn xuất hiện ở vị trí đầu tiên trên bảng vinh danh. Ban đầu còn có mấy bạn học nữ vây xem, lén chụp ảnh lại. Sau mọi người thấy nhiều nên chẳng buồn để ý nữa, thỉnh thoảng gặp qua người thật mới rụt rè e ngại. Xuân Tảo cũng từng nhìn thấy tấm ảnh thẻ trên nền xanh lam của anh, quả thực gương mặt ấy đẹp đến khó quên, nhưng vì xuất hiện nhiều quá nên nụ cười thuần lương bất biến trên mặt thiếu niên cũng trở thành càn rỡ thiếu đòn.
Ngoại trừ mấy lần ngẫu nhiên gặp ở hành lang hay được đề cập đến trong miệng chúng bạn, Xuân Tảo và anh không hề có sự tương tác nào.
So ra thì bọn họ từng cùng nhau xuất hiện trên bảng danh sách vài lần.
Trường cấp ba nào cũng có một bảng thành tích vô nhân tính như vậy, lần nào thi cũng tràn ngập mùi thuốc súng vô hình, sau một hồi tranh đấu thì lại được sắp xếp thứ tự lên bảng dựa theo thành tích. Sau khi phân lớp tự nhiên và xã hội xong, Xuân Tảo không tham gia cuộc tranh đấu kia nữa mà dọn sang một chiến trường khác, một đỉnh núi khác.
Giữa những học sinh lớp chọn không thể tránh khỏi việc hơn thua, họ sẽ nảy sinh thành kiến với quyền uy, mưu toan khiêu chiến, nóng lòng muốn lật đổ và thay thế.
Xuân Tảo cũng từng không biết tự lượng sức mình.
Tiếc rằng thành tích của Nguyên Dã ổn định như bầu khí quyển vậy, mọi lý lẽ thiên vị đều vô giá trị với anh. Trong cảm nhận của thầy cô, anh là đại diện phát triển đức, trí, thể, mỹ, lao toàn diện nhất. Xuân Tảo không thể quên được chàng trai tựa báo tuyết chạy như bay trên cánh đồng hoang dã trong cuộc thi chạy 100 mét tại đại hội thể thao hồi lớp 10. Ở vạch đích, các bạn học nam tụm lại xung quanh, tung anh lên cao cùng với tiếng hét chấn động màng nhĩ của các bạn nữ.
——
Trằn trọc 15 phút, sau khi xác định bên ngoài thật sự không còn ai nữa, Xuân Tảo mới bước nhanh ra khỏi phòng đi giải quyết “nỗi buồn”.
Lúc ra khỏi toilet, cánh cửa phòng bên cạnh đã trở về như cũ, thật dễ khiến người ta hoài nghi chàng trai xuất hiện vừa rồi chỉ là ảo giác.
Nhưng sau khi nhìn thấy đôi giày thể thao màu trắng trên tủ giày, giả thiết trên của Xuân Tảo sụp đổ.
Nguyên Dã thật sự đến đây ở trọ.
Mà lại chỉ cách cô có một bức tường.
Xuân Tảo lật người nằm nghiêng trên giường, bất giác ngây ngốc nhìn tờ lịch treo trên tường. Sau khi phân lại lớp, trời cao bỗng ban tặng cho cô một bao lì xì hậu khai giảng vô cùng bất ngờ.
Thái độ của bạn cùng phòng mới thật sự tốt ngoài dự liệu, nhưng cô cũng không am hiểu cách giao tiếp với cái người bỗng nhiên xuất hiện này.
Ví dụ như tối nay, phản ứng lẫn hành động của cô rõ là không ổn, như khách không mời mà đến khiến cả đôi bên đều ngại ngùng.
Rõ ràng không nên như vậy.
Nhưng mà lỡ rồi.
Xuân Tảo thôi không nghĩ nữa, mí mắt khép lại.
——
Hôm sau, Xuân Tảo vẫn bị mẹ đánh thức như thường lệ.
Vừa ngồi dậy, Xuân Sơ Trân mẹ cô đã tựa vào đầu giường, tỏ ra thần bí: “Mẹ gặp cái cậu ở phòng bên cạnh rồi đấy.”
Xuân Tảo giả vờ như không hề có lần chạm mặt ngẫu nhiên tối qua: “Trông như thế nào ạ?”
Xuân Sơ Trân đáp: “Cao cao gầy gầy, trông cũng được, giống ba cậu ta, còn chào mẹ nữa.”
Xuân Tảo đưa mắt nhìn về phía cửa: “Cậu ấy đâu rồi ạ?”
“Về phòng rồi. Mẹ vừa dậy thì thấy cậu ta ra ngoài, lúc về còn mang cho chúng ta hai túi đồ ăn sáng nữa.”
Xuân Tảo cào mái tóc rối: “Cậu ta khách sáo thế?”
“Ừ đấy, mở miệng chào dì rõ là ngọt, không có vẻ ngại ngùng chút nào.” Xuân Sơ Trân cứ nhắc mãi, rồi lại nhíu mày bổ sung: “Hơn nữa cậu ta một mình thuê chỗ này.”
Xuân Tảo ngạc nhiên: “Ồ?”
Bà Xuân hạ giọng xuống cực thấp: “Mẹ hỏi cậu ta ba mẹ cháu đâu, chiều mới tới à, cậu ấy bảo một mình thuê ở đây.”
Xuân Tảo hỏi: “Không có ai ở cùng chăm sóc ạ?”
“Hình như thế.” Xuân Sơ Trân hừ khẽ, “Mẹ đã bảo rồi mà, trong nhà có một đứa nhỏ làm gì còn hơi sức đâu để lo cho đứa lớn nữa. Cơ mà cậu ta không có ông bà à, thoạt nhìn cha mẹ vẫn còn trẻ mà.”
Rồi bà bỗng thấy thương thương, “Mới bao lớn chứ, làm gì đã biết tự chăm sóc bản thân.”
Xuân Tảo im lặng. Giờ phút này cô không biết nên nói gì, hoặc là do đã quen với việc luôn được mẹ quan tâm chăm sóc từng li từng tí nên trong lòng cô cũng hơi động lòng trắc ẩn.
Và một chút ghen tị.
Thay đồng phục xong, tóc mái của Xuân Tảo vẫn cố chấp dựng ngược như cây non mới nhú. Cô giơ tay vuốt tóc mái, vờ lơ đãng bước ra ngoài.
Trong phòng khách yên tĩnh không thấy bóng người, lúc này Xuân Tảo mới thả lỏng tinh thần.
Đánh răng rửa mặt xong, mẹ cô đã bưng hai bát cháo trắng ra, trên bàn còn có sủi cảo và xíu mại nóng hổi, chắc là đồ ăn sáng mà bạn “hàng xóm mới” mua cho.
Cửa phòng người nào đó đang mở, ánh sáng len lỏi ra khỏi phòng.
Xuân Tảo thôi nhìn, ngồi xuống bàn ăn.
Xuân Sơ Trân mang đ ĩa trứng từ trong bếp ra. Cuối năm ngoái bà học được cách làm món trứng ốp la trên app nấu ăn, thành quả không hề kém cạnh đồ ăn ngoài cửa hàng. Được con gái khen một câu, sáng nào bà cũng trổ tài nấu món này.
Xuân Tảo chú ý đến hai miếng trứng ốp trong đ ĩa, chưa ăn đã chối: “Con nói trước nha, hai miếng con không ăn hết.”
“Ai bảo phần của con?” Xuân Sơ Trân quay đầu đi tới phòng Nguyên Dã, bà hé vào trong thăm dò: “Này, cháu ra ăn sáng cùng nhà dì đi.”
“Dì ơi cháu ăn sáng bên ngoài rồi ạ.” Giọng nói lành lạnh của chàng trai truyền ra, tông điệu không cao không thấp.
Xuân Sơ Trân nài: “Ăn thêm tí nữa. Cháu mua nhiều quá nhà dì ăn không hết, đúng lúc cháo dì nấu cũng hơi nhiều, cháu ra ăn cùng cho vui.”
Trong phòng im lặng một thoáng, sau đó chàng trai đồng ý: “Vậy thì cháu cảm ơn ạ.”
Tránh lát nữa chia sẻ đồ ăn lại ngại, Xuân Tảo nhanh tay gắp một miếng trứng vào bát mình, cúi đầu bắt đầu ăn.
Không để ý vốn là giả vờ thôi, chứ thực ra nãy giờ cô vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của đối phương.
Bàn ăn chung kiểu dáng đơn giản, là loại bàn gỗ hình chữ nhật phổ biến nhất, tối đa có thể ngồi sáu người.
Chàng trai đi đến chỗ đối diện cô.
Vì hôm nay là ngày đi báo danh nên anh không mặc đồng phục mà mặc áo phông trắng cộc tay giống tối qua.
Bát cháo đặt giữa bàn bị Xuân Sơ Trân bưng lên đặt trước mặt anh.
“Cháu ăn bát này đi, ăn hết thì bảo dì nhé, trong nồi vẫn còn.” Bà Xuân nhiệt tình mời.
Chàng trai lại cảm ơn lần nữa.
Mẹ cô đem nồi cháo đã hết vào bếp, phòng khách bỗng chốc yên tĩnh hẳn. Trên bàn ăn chỉ còn lại tiếng bát đũa va chạm, trong âm thanh lộ ra chút xấu hổ.
Xuân Tảo lúng túng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ngày xưa tốc độ ăn như vũ bão, giờ thì nhấm nháp từng thìa một.
Cô đến cả nhìn trộm cũng không dám, huống chi là chủ động bắt chuyện.
Cũng may một lúc sau Xuân Sơ Trân đã ngồi vào bàn, phá vỡ cục diện xấu hổ này, hỏi tên thiếu niên.
Chàng trai ngước mắt lên: “Cháu tên Nguyên Dã.”
“Nguyên Dã? Dã trong dã ngoại hả?”
“Dạ không, Nguyên trong nguyên lai (vốn dĩ),Dã trong chi, hồ, giả, dã ạ.”
(*) Mẹ Xuân Tảo nhầm tên Nguyên Dã 原也 thành 原野 (Hiện tượng đồng âm khác nghĩa). Chi, hồ, giả, dã (之乎者也) là bốn hư từ thông dụng trong Hán văn cổ để làm trợ ngữ từ để âm vận câu văn được êm tai, réo rắt hơn, hoặc tăng thêm ngữ khí. Cho nên “chi, hồ, giả, dã” thường được dùng để chỉ những lời lẽ sáo rỗng, chẳng có nghĩa lý gì.
“Ồ, hoá ra là hai chữ này.” Xuân Sơ Trân dùng đũa chỉ vào mình: “Dì họ Xuân, Xuân trong mùa xuân. Sau này cháu cứ gọi dì Xuân là được.”
Chàng trai dạ một tiếng.
Xuân Sơ Trân lái chủ đề sang Xuân Tảo: “Con gái dì hình như học cùng khoá với cháu thì phải. Nó học lớp C, cháu lớp nào thế?”
Nghe thấy thế, chàng trai khẽ gác đũa xuống, tỏ vẻ chuyên chú lắng nghe người lớn nói chuyện.
Xuân Sơ Trân vội kêu: “Ơ cháu cứ ăn tiếp đi.”
Anh không cầm đũa lên mà trả lời: “Cháu học lớp A ạ.”
“Lớp A á?” Hễ nhắc đến việc học là bà Xuân lại không kiềm chế được cái miệng, kiểu gì cũng phải hỏi đến cùng: “Lớp A là lớp chuyên tự nhiên phải không cháu?”
“Dạ.”
Còn nhân cơ hội hỏi mấy chuyện riêng tư hóng hớt từ chủ nhà: “Có phải cháu từng giành được huy chương Vàng Olympic không, còn được cử đi học tại Thanh Hoa Bắc…”
“Mẹ ——”
Xuân Tảo không nhịn được đánh gãy lời bà.
Xuân Sơ Trân giật mình, quay sang quạu con gái: “Cái gì?”
Bình thường Xuân Tảo đã không thích mẹ mình cứ hay hóng chuyện linh tinh, hiện tại cảm thấy bản thân mình cũng bị, cô không vui: “Mẹ gọi người ta ra ăn sáng thì để yên cho người ta ăn được không ạ?”
Lúc này bà Xuân mới phản ứng lại, ngại ngùng cười trừ: “Phải ha.” Rồi bà tự nhiên chuyển cách xưng hô luôn: “Tiểu Nguyên ăn tiếp đi cháu. Tại dì thấy cháu với Xuân Tảo nhà dì bằng tuổi nên mới nhiều chuyện tí thôi, cháu đừng để ý nhé.”
“Dạ không sao ạ.” Giọng của người nọ vẫn bình thản, đồng thời vẫn trả lời câu hỏi oái oăm vừa nãy: “Cháu không được cử đi học đâu ạ, cháu vẫn muốn tham gia kỳ thi đại học.”
Xuân Tảo nãy còn bực mình chỉ muốn che miệng mẹ mình lại, bỗng quay đầu nhìn sang, trực tiếp va phải ánh mắt của người đối diện.
Chàng trai cong cong khoé miệng —— vẫn là nụ cười tự nhiên chân thành không một khuyết điểm tựa như tối qua, đôi mắt trắng đen rõ ràng như đang nói cảm ơn cô.
Mặt Xuân Tảo nóng lên, vội mỉm cười đáp lễ.
Sau đó rũ mắt tiếp tục xử lý bát cháo trắng trước mặt.
——
Trong lúc lơ đãng nhét hộp bút và sách vở vào cặp sách, Xuân Tảo nghĩ tới nụ cười ngờ nghệch hồi nãy của bản thân mà không dám đối diện, nhanh chóng lắc đầu xóa tan hình ảnh đó.
Cô đã hẹn Đồng Việt gặp nhau tại cửa hàng văn phòng phẩm bên ngoài tiểu khu. Vừa gặp nhau, hai cô gái nửa tháng không gặp mặt nên trò chuyện không ngớt. Đặc biệt là Đồng Việt đang phải ăn kiêng vì đi du lịch mười ngày về tăng liền năm cân, mở miệng ra là có thể tuôn một tràng dài về phương pháp giảm béo.
“Lần sau ra ngoài ăn cậu nhớ cản tớ lại nhé, bố mẹ tớ toàn chiều tớ thích ăn gì thì ăn thôi.” Đồng Việt rầu rĩ gặm bánh quy, mặt nhăn nhó như ăn phải mướp đắng.
Xuân Tảo đùa: “Trước tiên phải xem bà Xuân có đồng ý hay không đã.”
Đồng Việt khó chịu nói: “Mẹ cậu cũng thật là. Cậu học giỏi thế mà được nghỉ còn bắt cậu ở nhà, bài tập hè có nhiều đến mức ấy đâu.”
Xuân Tảo liếc cô bạn: “Cậu làm xong chưa?”
“…” Đồng Việt xấu hổ: “Chẳng phải tớ còn có cậu đây sao?”
Cô nàng bẻ miếng bánh quy thành hai nửa rồi đưa cho Xuân Tảo: “Nè, người chuyên cung cấp đáp án cho tớ ăn một miếng đi.”
“Thôi.” Xuân Tảo lắc đầu, “Sáng tớ ăn no rồi. Mà cậu ấy, ăn đi cho đỡ tụt huyết áp.”
——
Đi qua một con hẻm cũ nhiều khói bụi là sẽ thấy toà nhà cao tầng cùng khu trung tâm thương mại. Muôn vàn khung cửa sổ dưới ánh mặt trời thể hiện vẻ lạnh lùng và kiêu hãnh của con người ở đó, trường Nghi Trung tuổi đời trăm năm cũng là một trong số ấy. Trường lấy màu đỏ sẫm làm màu chủ đạo, giống như đá quý hai màu trên vương miện vàng, không tranh với đời, bền với thời gian.
Đồng Việt là tuýp người lạc quan, lúc nào cũng vui vẻ, đi học cũng vậy.
Cô nàng vừa đi vừa nhảy chân sáo, cặp sách phát ra tiếng leng keng.
Xuân Tảo có hơi hâm mộ cô bạn thân của mình. Hâm mộ cậu ấy có thể treo đủ loại móc khóa hoạt hình Disney, thỏ bông Stella Lou, gấu bông Cookie Ann, LinaBell,… trên cặp sách. Cha mẹ cậu ấy không bao giờ quan tâm cậu ấy ăn nhiều hay nhịn ăn. Cậu ấy xinh xắn tựa như cây thông Noel tỏa sáng lấp lánh vậy.
Trong lúc phân tâm, đèn tín hiệu đã chuyển từ đỏ sang xanh, Đồng Việt vội vàng kéo cô hoà vào dòng người.
——
Hôm nay là ngày tất cả các khối quay lại trường học, sân trường rộn ràng nhộn nhịp hẳn. Tuy nhiên dưới cái nắng gay gắt của mùa hạ, trên đường lớn chẳng thấy bao nhiêu người vì mọi người đang tránh dưới tán cây mát rượi hết rồi.
Xuân Tảo vào lớp cùng Đồng Việt.
Bạn bè trong lớp đã đến hơn nửa, mấy chàng trai túm năm tụm ba trò chuyện, đi ngang qua loáng thoáng nghe thấy mấy từ khoá “Nike”, “Converse” gì đó, chắc đang thảo luận mua giày mới. Còn các bạn nữ thì đang buôn về mấy bộ phim hot trong kỳ nghỉ hè hay idol đẹp trai nào đó rồi hét ầm lên vì bấn loạn.
Chỗ ngồi của Xuân Tảo ở cạnh cửa sổ. Cô ngồi vào chỗ, mở khoá cặp lấy sách vở ra, phân loại rồi sắp xếp ngăn nắp để lát nữa tiện đưa cho tổ trưởng.
Một lúc sau, cô bạn cùng bàn Lư Tân Nguyệt cũng đến. Xuân Tảo ngạc nhiên khi thấy cô ấy đã cắt tóc ngắn, chỉ dài đến ngang cằm, vén ra sau tai trông rất trẻ trung.
“Cậu cắt tóc hả?” Xuân Tảo nhìn không chớp mắt: “Xinh lắm.”
Lư Tân Nguyệt bỏ cặp sách xuống, sờ tóc rồi cười: “Thật hả? Tháng trước lúc mới cắt trông ngố lắm ấy.”
“Tớ không lừa cậu đâu.” Xuân Tảo nhìn trái ngó phải: “Cậu làm tớ cũng muốn đi cắt quá.”
Lư Tân Nguyệt giơ tay hình chữ X: “NO ——! Cắt xong cậu sẽ hối hận chắc luôn. Tớ cũng vậy huhu khóc mấy ngày đó, mãi mới dài hơn chút trông cũng đỡ hơn.”
“Cậu đừng dại nhé.” Lư Tân Nguyệt chớp chớp mắt, vẻ mặt chân thành: “Kiểu tóc hiện tại của cậu đẹp lắm lắm.”
Xuân Tảo không đáp.
Tất nhiên cô chỉ nói bâng quơ vậy thôi.
Đối với cô, việc thay đổi ngoại hình chưa bao giờ là hành động theo cảm tính. Tóc cô dài vừa phải, quanh năm suốt tháng buộc tóc đuôi ngựa, cũng để tóc mái —— là kiểu mái thưa Hàn Quốc đang hot trend, không quá dày, đủ để che vầng trán hơi cao của cô. Hồi học cấp hai, cô luôn buộc hết tóc lên như sở thích của các mẹ ngày xưa, mãi đến khi thi xong cấp ba, dựa vào tờ giấy báo trúng tuyển trường Nghi Trung, cô mới được mẹ cho phép đi cắt kiểu tóc mình thích. Nhưng hôm đi cắt tóc, Xuân Sơ Trân vẫn đi theo giám sát, Xuân Tảo không dám nói thẳng mong muốn của mình, chỉ đành cố hết sức miêu tả, may mà thợ cắt tóc hiểu được, thành quả cũng không tệ.
Đúng 9 giờ, tiếng ồn đột nhiên im bặt, giáo viên vào lớp đúng giờ.
Sau một hồi phát biểu nội dung nghìn năm không đổi, các tổ trưởng bắt đầu đi thu bài tập hè. Một vài bạn nam rảnh rỗi bị sai đến thư viện lấy sách giáo khoa của học kỳ mới rồi phát lại cho bạn học. Lư Tân Nguyệt giúp Xuân Tảo ôm chồng bài thi Tiếng Anh dày cộp lên tầng hai, văn phòng mới của các giáo viên khối 11 đặt ở đó.
Hai cô gái vừa đi vừa cười, đi đến cách cửa văn phòng khoảng 1 mét mới nghiêm túc lại.
Lư Tân Nguyệt có một nỗi sợ không tên đối với phòng giáo viên giống như bao học sinh khác, cô nàng nhanh chóng trả lại chồng sách cho cô: “Tớ chỉ giúp cậu đến đây thôi.”
Xuân Tảo bật cười tạm biệt cô ấy, vừa bước vào phòng, bước chân cô chậm lại.
Bởi vì thoáng thấy một bóng dáng cực kỳ nổi bật đứng chắp tay bên cạnh thầy giáo ngồi ở hàng thứ ba bên trái.
Giáo viên môn tiếng Anh của Xuân Tảo ngồi cách bọn họ một lối đi nhỏ, cô giáo đang cúi đầu làm việc, chỉ để lộ chiếc cặp tóc hình con cá màu trà.
Trong văn phòng bật điều hoà mát mẻ khác hẳn với cơn nóng bên ngoài, hai tay Xuân Tảo chợt nổi gai ốc, cô ôm chặt chồng bài thi vào lòng rồi bước tới.
Thầy giáo đang liến thoắng không ngừng, nét mặt nghiêm trọng.
Mà chàng trai nọ không hề cử động, nghiêng người đứng đó giống như thanh kiếm tôi luyện trong biển lửa.
Cậu ấy đã phạm tội gì nhỉ?
Bạn học Xuân Tảo chưa bao giờ bị thầy cô quở trách, cũng chưa một lần gây rắc rối cho thầy cô hết sức tò mò.
Cô cố gắng né sang một bên tránh chiến trường bên kia.
Dừng lại trước bàn giáo viên môn tiếng Anh, Xuân Tảo cất lời chào.
Cô giáo mỉm cười cảm ơn sau đó sắp xếp lại bàn làm việc để có chỗ đặt bài thi.
Xuân Tảo lơ đãng chờ.
Lúc này, Nguyên Dã đang ở ngay sau cô, quay lưng về phía cô, khoảng cách không tới nửa mét.
Lòng hiếu kỳ tiếp tục dâng trào, Xuân Tảo vô thức nín thở, theo bản năng lắng nghe cuộc nói chuyện của bọn họ.
Hoá ra Nguyên Dã không bị phê bình gì, mặc dù giọng thầy giáo có vẻ tức giận nhưng ngữ điệu không giống, mà ngược lại có vẻ như đang khuyên bảo.
Thỉnh thoảng có nhắc đến “kế hoạch cử đi học”, “chỉ thiếu chút nữa thôi”,… gì đó, hình như liên quan đến kỳ thi.
Từ đầu đến cuối chàng trai không nói lời nào.
Lúc Xuân Tảo đặt chồng bài thi xuống, hình như cuộc nói chuyện của hai thầy trò cũng đến hồi kết thúc.
Thầy giáo đưa tối hậu thư: “Thầy hỏi lại em một câu, em thật sự không muốn tham gia sao?”
“Vâng, em quyết định rồi ạ.” Giọng anh vô cùng bình tĩnh, k
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.