Từ Mạt mất thăng bằng lảo đảo mấy bước, Trần Thời Vĩ không kịp kiềm chế, vòng tay ôm lấy eo thon của cô, kéo sát về phía mình.
Bước chân cả hai rối loạn, cô giẫm lên chân anh mấy lần. Mãi đến khi đứng vững, anh đã đưa tay ra sau, vặn mở cửa phòng.
Từ lúc bước vào đến khi cửa khép lại, chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh lập tức tối lại.
Họ không nhìn thấy nét mặt đối phương, chỉ có thể lần theo cảm giác để tìm kiếm và chạm vào nhau.
Qua cánh cửa, cô vẫn còn nghe thấy tiếng Tú Cầu đi đi lại lại ngoài hành lang.
Chỉ th* d*c được một chút, nụ hôn cuồng nhiệt đã lần nữa ập đến, như muốn cướp hết không khí trong phổi cô.
Đi ngang qua chiếc tủ, chiếc nhẫn trong tay cô bị anh tháo ra, đặt vào nơi an toàn.
Trong phòng, hơi ấm ngập tràn, nụ hôn say đắm khiến cơ thể cả hai rịn ra lớp mồ hôi mỏng.
Nhiệt độ khiến người ta khó thở.
Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra.
Anh nhanh tay buông cô trước, để cô ngã xuống lớp chăn đệm mềm mại.
Người đàn ông cúi xuống, nụ hôn từ d** tai lần mò xuống hõm xương quai xanh, lưu lại từng dấu vết mờ ám.
Anh áp trán vào trán cô, mỗi lần th* d*c, ngực hai người áp sát, nhịp tim đập vang lên rõ mồn một.
Thình thịch – thình thịch – thình thịch…
Hôm nay cô mặc chân váy len, hiện giờ bên dưới đã trống rỗng.
Anh đang áp sát vào người cô.
Qua lớp vải mỏng manh, hai người có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nham-so-roi-so-li/3027369/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.