Lạp Lan hai mắt đỏ bừng, tràn ngập sự điên dại cùng thù hận. Cắn nát đầu ngón tay be bét máu, không ngừng lẩm bẩm những lời điên dại.
“Lâm Vũ...Lâm Vũ...Ta phải giết ngươi...Ta phải giết ngươi...Bệ hạ đang bị vấy bẩn...Ta phải bảo vệ người...Bệ Hạ...”
“Huyết Quỷ, giết hắn...”
Lâm Vũ bước vào nhà tắm, cởi bỏ lớp y phục trên người, lộ ra cơ thể săn chắc, mạnh mẽ, từng vết sẹo ngang dọc, tung hoành trên cơ thể hắn như minh chứng cho biết bao cuộc chiến sinh tử khắc nghiệt cay độc bi thương, hắn phải trải qua. Từ trên trần nhà. Huyết Quỷ cũng đang treo ngược lưỡi dao, từ từ áp sát Lâm Vũ.
Lâm Vũ tung chiếc áo lên không trung. Bá đạo một quyền xé toang chiếc áo nhắm thẳng tên sát thủ trước mắt. Tên sát thủ có vẻ bị bất ngờ. Vội vàng bùng nổ linh lực cản lại đòn tấn công của Lâm Vũ.
“Rầm...”
Lâm Vũ lùi về sau ba bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên sát thủ trước mắt. Cặp mắt tên sát thủ cũng lạnh lùng, vô cảm nhìn Lâm Vũ. Ai cũng biết, ngươi không chết thì ta vong. Thế giới này không có chỗ để thương lượng sinh tử, càng không có chỗ để nhân từ với kẻ địch.
“Phập...”
Ngọn nến trong phòng vụt tắt, cả không gian chìm trong tăm tối. Tên sát thủ như ẩn mình trong bóng đêm, không một tiếng động, không một kẽ hở, không một dấu vết.
“Xoẹt...”
Lâm Vũ sờ lên má trái, máu tươi đang từ từ chảy xuống người hắn. Tốc độ tấn công tuy không nhanh. Nhưng lại vô cùng bất ngờ, khó nắm bắt một cách vô thanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-lo-thanh-than/939822/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.