Lâm Vũ nằm mộng, hắn thấy hai trái bánh bao to lớn, nóng hổi, mền mại đang đung đưa trước mắt hắn. Lâm Vũ miệng không ngừng chày nước miếng, vội vàng nắm lấy hai trái bánh bao mền mại, to lớn trước mắt, không ngừng xoa nắn.
“Bốp...”
“Lâm Vũ...ngươi tỉnh rồi”
Lâm Vũ vội vàng mở mắt, trước mắt hắn là hai trái bánh bao to lớn, không sai là hai trái bánh bao mũn mĩn, mọc hai chiếc cánh trên lưng, đeo một chiếc túi cứu thương bên người, đang bay trước mặt hắn.
Những người khác thì đang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, hắc cẩu cùng vẹt ngốc thì xấu hổ quay đầu đi nơi khác.
Hồng Hồng có chút ngại ngùng, xấu hổ phá vỡ bầu không khí hỏi Lâm Vũ.
“Lâm Vũ, ngươi có biết ai gây ra chuyện này không...”
Lâm Vũ nhìn Hạ Lam Phong đang một mặt lạnh lùng, nhìn Hồng Hồng đang cúi đầu, nhìn Huyết Nữ Vương đang nhắm mắt dưỡng thần, cuối cùng nhìn thẳng Lạp Lan đang một mặt vô cảm, lạnh lùng nhìn hắn.
Lâm Vũ cúi đầu, cười nhạt nói.
“Ta cũng không biết là ai gây ra chuyện này, sau khi tỉnh lại, ta đã quên hết tất cả những chuyện đã xảy ra...”
Huyết Nữ Vương mở mắt, không lạnh, không nhạt, gật đầu nói.
“Được rồi, chuyện này đến đây là kết thúc. Lâm Vũ, ngươi nên sớm nghỉ ngơi đi. Ta sẽ đền bù tổn thất cho ngươi. Chúng ta đi...”
Hắc cẩu nhìn Lạp Lan đã rời xa, mới vội vàng đóng lại cánh cửa. Nhìn Lâm Vũ hỏi.
“Lâm Vũ, ngươi cho rằng kẻ nào gây ra chuyện này...”
Lâm Vũ nhíu mày, hắn cảm thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-lo-thanh-than/939872/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.