Ba ngày sau, Trấn Bắc quân vẫn chưa trở về, mà thuốc men trong thành cũng sắp dùng hết, nhìn những thương binh nằm rên rỉ trên đất chỉ có thể chờ che.c trong y quán, ta nghiến răng.
"Hổ Phách, gọi người đi theo ta."
"Tiểu thư, đi đâu?"
"Đi tìm thuốc." Ta rút con d.a.o găm trong n.g.ự.c ra, thân d.a.o phản chiếu ánh sáng mặt trời, ánh sáng lạnh lẽo.
Vừa nghe nói là đi tìm thuốc, trong y quán ngoại trừ đại phu và y nữ không thể đi được, những người còn có thể cử động đều đi theo ta.
Đi qua đại lộ, ta dẫn người đến phủ họ Hà.
Cánh cửa lớn màu đen sẫm đóng chặt, tấm biển "Hà phủ" trước cửa đỏ chói mắt.
Ta nheo mắt nhìn, bảo người ta lên gõ cửa.
Hà phủ là nhà buôn lớn kinh doanh da lông trong thành, không ít con cháu trong nhà đều làm quan trong Trấn Bắc quân, nhưng rất ít người biết Hà phủ còn hợp tác với Thiện Bắc đường, kinh doanh thuốc men.
Lý do ta biết, một mặt là vì trước khi đến đã cố tình lợi dụng quan hệ ở kinh thành để xem xét phân bố thế lực ở biên cương, mặt khác là vì tiểu thư nhà họ Hà thời gian đó vì muốn lấy lòng ta, thường xuyên cùng các phu nhân khác đến thăm ta, trong lúc nói chuyện phiếm, vô tình bị ta gài bẫy moi ra.
Mấy ngày nay, tuy Hà phủ cũng bỏ tiền bỏ công sức không ít, nhưng ta biết bọn họ chỉ bỏ ra chút xíu mà thôi.
Tiên lễ hậu binh, nếu bọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-sinh-da-bien-kien-thu-ban-tam/1282541/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.