Vừa nhắc đến chuyện này, chàng liền im bặt, chắc cũng biết mình làm sai: "Bản vương không có ý đó, chỉ là bây giờ phu nhân đã vào phủ, mọi việc trong hậu viện đều sẽ giao cho phu nhân, Nhu nhi hay đau ốm, sau này khó tránh khỏi có nhiều chuyện phiền phức quấy rầy đến phu nhân, chỉ e là sẽ làm khổ phu nhân. Còn về phía nhạc mẫu, ngày hồi môn, Hàn Sơn sẽ đích thân tạ tội, hôm qua thật sự đã làm phu nhân uất ức rồi."
"Cũng không cần phiền phức gì, cứ để người dưới hầu hạ cho tốt là được, Vương gia yên tâm, thiếp thân không phải là người hay ghen tuông đa nghi, Liễu di nương trước kia ở phủ được đối đãi như thế nào, bây giờ cũng vậy."
Chắc là nghe ra sự lạnh nhạt trong lời nói của ta, chàng nhìn ta chằm chằm: "Bản vương biết phu nhân đại lượng, còn lại xin nhờ phu nhân." Nói xong còn chắp tay trước ngực, trịnh trọng hành lễ với ta.
Tim ta khẽ run lên, đường đường là Trấn Bắc Vương, đứng trước mặt Thiên tử cũng có thể miễn lễ, thống lĩnh tam quân, người nam nhân uy nghiêm bất khả xâm phạm trong mắt người ngoài, vậy mà lúc này lại cúi đầu.
Nhất thời ta không biết nên cảm thán tình sâu nghĩa nặng của Nhiếp Hàn Sơn, hay nên hâm mộ vận may của cô nương tên Liễu Nhu kia.
Chỉ có một điều ta có thể chắc chắn: Ta là người hy sinh duy nhất trong cuộc hôn nhân này.
Kiếp trước ta chắc là một kẻ đại gian đại ác, cho nên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-sinh-da-bien-kien-thu-ban-tam/1282549/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.