Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
Tạ Hà mấy ngày nay vẫn luôn nghỉ ngơi rất sớm.
Thứ nhất là sức lực có hạn, thứ hai là ở bệnh viện không có việc gì làm.
Hơn nữa Tạ Hành Dữ bắt anh phải đi ngủ trước mười giờ...!Mặc dù bây giờ về nhà rồi nhưng thói quen ngủ sớm không thể sửa ngay được.
Vừa mới chín giờ tối anh đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.
Cơm nước xong anh gọt một quả táo, mình ăn vài miếng rồi chia cho Tạ Cẩn và những người còn lại.
Sau đó anh về phòng bật máy tính lên, kết nối bộ phim đã tải trước đó ở bệnh viện lên TV để xem, bế mèo lên và bắt đầu vuốt mèo.
Một tháng không về nhà, mèo con đã lớn hơn rất nhiều.
Từ đi đường không vững, giờ đã tung tăng nhảy nhót bò lên người anh, giọng non nớt kêu to với anh.
Mèo hoang nhỏ đã hoàn toàn thích nghi với môi trường sống trong nhà.
Bát thức ăn ban đầu đã được thay thế bằng thức ăn tự động và anh không cần phải thêm thức ăn theo cách thủ công.
Nhà vệ sinh của mèo cũng đã được chuyển ra ban công.
Rõ ràng là trong thời gian anh vắng nhà, "người đàn ông trưởng thành đáng tin cậy" lão Tần đã chăm sóc mèo rất tốt.
Anh ôm mèo xem phim, mèo ngáy khò khò trên người anh làm anh cũng buồn ngủ theo.
Mí mắt anh vô thức khép lại, muốn ngủ không chịu nổi.
Bỗng nhiên anh nghe thấy có người gọi mình: "Chú nhỏ?"
Tạ Hà mơ màng mở mắt ra, ngáp một cái không tiếng động: "Cái gì?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-vat-phan-dien-om-yeu-khong-muon-no-luc/1803576/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.