Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
Hơi thở của Tạ Hành Dữ tràn ngập khắp nơi.
Giữa tầm nhìn mơ hồ, chỉ còn là duy nhất Tạ Hành Dữ.
Tạ Hà bị động đón nhận nụ hôn này.
Khác với lần trước cún nhỏ cắn lên môi anh để trút giận, lần này nụ hôn dịu dàng kéo dài khiến người ta không cưỡng lại được.
Tư duy của anh lúc này như ngừng hoạt động, anh chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất ——
Hóa ra đây là cảm giác hôn môi à?
Cả hai lỗ tai của anh đã đỏ bừng, chỉ cảm thấy cả người nhũn ra, thậm chí còn quên cả cách thở.
Một cảm giác kỳ lạ lặng lẽ lan tỏa trong lòng anh.
Anh không biết đó là cảm giác gì, chỉ cảm thấy rất lạ.
Như thể trước giờ anh chưa từng trải qua, như thể một hạt giống được chôn vùi trong lòng anh đã đâm chồi nảy lộc thành chiếc lá mềm mại, phiến lá nhẹ nhàng lướt qua khiến anh ngứa ngáy.
Thầy Tạ chưa bao giờ trải qua cảm tình như vậy trong 35 năm cuộc đời.
Sống lại một đời cuối cùng mới gõ vào cánh cửa đã được đóng chặt.
Anh không khỏi cảm thấy mình sống quá uổng phí, có lẽ một sinh viên hai mươi như Tạ Hành Dữ còn hiểu những điều này.
Anh bị áp lên tường hôn liên tục hồi lâu, bị đầu lưỡi mềm mại của đối phương xâm nhập vào lãnh địa, bị hơi thở tràn ngập dục vọng chiếm giữ kia bao phủ.
Anh cảm thấy mình bị cướp đoạt, bị thống trị.
Lúc này đây, đại não của anh không thể suy nghĩ, thân thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-vat-phan-dien-om-yeu-khong-muon-no-luc/1803575/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.