Tôn Minh Châu đã tập bơi trên cạn được một thời gian, nàng định bắt đầu giai đoạn tập luyện tiếp theo, thích nghi với nước.Nàng cởi bỏ chiếc áo đối khâm rộng lớn ra, nửa thân trên của Tôn Minh Châu vẫn dùng mảnh vải đó bao bọc thành một chiếc áσ ɭóŧ đơn giản và thân dưới mặc một chiếc váy rỗng, hai chân dang rộng bằng vai, đứng trước bức tường nước và hít thở sâu.Chiêu Giang không biết nàng muốn làm gì, nằm ở dưới đất nhìn lấy nàng, chiếc đuôi quấn quanh mắt cá chân của nàng, cọ xát qua lại.Mắt cá chân khẽ lạnh, Tôn Minh Châu cúi đầu xuống nhìn thấy chiếc đuôi hoạt bát, chợt nảy sinh ra suy nghĩ: “Đúng rồi, chiếc đuôi của ngươi quấn lấy chân ta như thế, lỡ như ta có chết đuối.” sau khi nói xong thì làm ra vẻ mặt đau khổ: “Nếu mặt ta trở thành như vậy hoặc là đá chân thì ngươi hãy kéo ta trở về nhé.”Chiêu Giang nghe hiểu gần hết câu nói đó: “Ừm ừm.”Nàng hít một hơi thật sâu rồi lại từ từ thở ra, sau khi lặp lại vài lần, Tôn Minh Châu hạ quyết tâm, hít một hơi đầy khí rồi lao đầu vào bức tường nước, trong lòng thầm đếm số, nàng cũng không yêu cầu quá nhiều, có thể nín thở được ba mươi giây là được rồi.Nàng vốn dĩ năm nay đã ba mươi hai tuổi rồi, vì thường xuyên hút thuốc, tuy năm nay đã đổi sang thuốc lá điện tử nhưng sức thở của nàng vẫn yếu ớt, mỗi khi khám sức khoẻ, bác sĩ đều nói rằng phải chú ý thói quen sinh hoạt.Hai mươi chín, ba mươi… Cảm giác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-vat-phan-dien-trong-truyen/1221812/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.