Trời vừa tảng sáng, trong rừng sương mù dày đặc, lá cây cuối cùng cũng không chịu được sức ép từ sương tích góp trong cả một đêm, bị ép cong...!chỉ nghe một tiếng trầm vang, Băng Hỏa thú đang lười biếng nằm rạp trên mặt đất lấy chân tát một cái, một con thỏ trắng béo tròn không có mắt nhảy đến chỗ nó lập tức lăn quay ra, sau đó nó cũng chẳng thèm liếc mắt một cái mà chớp chớp đôi mắt đỏ, nhìn theo hướng Diệp Bạch rời đi.
Sắc mặt của Diệp Thập Tam đang đứng bên cạnh Băng Hỏa thú trở nên xanh mét, hắn thấy, hắn thật sự nhìn thấy, một con thỏ trắng béo tròn vốn dĩ vẫn còn đang tung tăng nhảy nhót, trong phút chốc đã nát bét! Không phải là chết! Là nát! Nát! Toàn bộ đầu cũng bẹp dí! Toàn bộ thân thể biến dạng, toàn bộ, toàn bộ...
Diệp Thập Tam cảm thấy chính mình có điểm đứng thẳng không xong, hắn không dấu vết tiến lại gần Văn Nhân Quân một chút, sau đó lại tiến gần hơn một chút, cho đến tận khi dán vào bên cạnh Văn Nhân Quân vẫn chưa cảm thấy yên tâm, nhịn không được liền duỗi tay cầm lấy ống tay áo của Văn Nhân Quân...
"Văn Nhân." Âm thanh của Diệp Bạch đột nhiên vang lên.
Diệp Thập Tam hoảng sợ, theo phản xạ tự nhiên rút tay về: "Ta không làm gì!"
Hiển nhiên là không ai để ý tới hắn.
Diệp Bạch ngay cả một cái liếc mắt cũng không bố thí cho hắn lấy một cái, Văn Nhân Quân thật ra là có, nhưng cũng chỉ giống như một cái chớp mắt mà thôi...!Ngay sau đó,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhap-ma/1041539/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.