Đừng có muộn?
Đừng có muộn ấy hả??!
Muộn cái gì, Miranda tức đến bốc khói lần thứ mười sáu trong khi cô giật mạnh áo váy của mình. Họ không định trước thời gian. Anh ta thậm chí không đề nghị tống cô về nhà. Anh ta ra lệnh cho cô, và rồi sau đó anh ta ra chỉ thị bảo khi nào cô phải sẵn sàng lên đường, anh ta còn không buồn đợi câu trả lời nữa.
Có phải anh ta quá hăm hở đưa cô đi cho khuất mắt không?
Miranda không biết giờ nên cười hay nên khóc đây.
“Cậu đang chuẩn bị về à?”
Olivia vừa từ hành lang lẻn vào.
“Mình cần phải về nhà,” Miranda nói, chọn thời điểm đó để kéo chiếc váy qua đầu. Cô thực không mong Olivia nhìn thấy mặt mình. “Đồ cưỡi ngựa của cậu ở trên giường,” cô nói thêm, câu nói nghẹn lại vì chiếc váy vải muslin.
“Nhưng tại sao? Ba cậu có nhớ cậu đâu.”
Cậu thật tốt vì đã chỉ ra điều đó, Miranda cay đắng nghĩ, mặc dù cậu chỉ nói bằng giọng biểu lộ quan điểm quen thuộc như trong vô số dịp khác.
“Miranda,” Olivia khăng khăng.
Miranda quay lưng lại phía Olivia để cô bạn cài khuy giùm. “Mình không nghĩ là mình được chào đón ở đây quá lâu.”
“Gì cơ? Đừng có ngớ ngẩn. Mẹ mình sẽ để cậu sống cùng cả nhà mình luôn nếu có thể. Thực tế, cậu sẽ ở cùng một khi chúng ta tới London.”
“Chúng ta sẽ không ở cùng tại London.”
“Đã có chuyện gì xảy ra thế?”
Không có gì. Miranda nghiến chặt răng.
“Cậu đã cãi nhau với Winston à?”
“Dĩ nhiên là không.” Bởi vì, thực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-ky-bi-mat-cua-tieu-thu-miranda/819883/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.