Hoàn toàn không có gì phóng đại khi nói rằng Miranda đã mơ đến giây phút này suốt bao nhiêu năm nay rồi. Và trong những giấc mơ của mình, dường như cô luôn biết phải nói gì. Nhưng thực tế thì có vẻ cô không thể nói gì, cô không thể làm gì ngoài việc nín thở, ngây ra nhìn anh - đúng theo nghĩa đen, cô nghĩ thầm, khá đúng nghĩa đen, không hít thở.
Thật buồn cười, cô đã luôn luôn nghĩ đó là một phép nói ẩn dụ. Nín thở. Nín thở.
“Tôi nghĩ là chưa,” anh đang nói, cô chỉ vừa vặn nghe được tiếng anh vượt lên trên tiếng chạy đua điên cuồng của những ý nghĩ trong đầu. Cô nên bỏ chạy, nhưng cô bị đông cứng mất rồi. Cô không nên làm thế này, nhưng cô muốn, ít nhất cô đã nghĩ mình muốn vậy - chắc chắn cô nghĩ mình muốn làm điều này từ hồi mười tuổi và thậm chí không biết đó là điều mình vẫn đang chờ đợi...
Và môi anh chạm vào môi cô. “Dễ thương thật,” anh thì thầm, trút xuống má cô những cái hôn tinh tế, cám dỗ đến tận quai hàm cô.
Cảm giác như đang ở trên thiên đường. Không giống với bất kỳ điều gì cô từng biết. Một luồng cảm giác trào dâng trong cô, sự căng thẳng đến kỳ lạ, nó cuộn lại rồi duỗi ra. Cô không chắc mình phải làm gì, vì vậy cô đứng đó đón nhận những nụ hôn miên man anh đang đặt lên khắp khuôn mặt mình, dọc theo gò má và quay lại trên môi cô.
“Mở miệng ra,” anh ra lệnh và cô làm theo, bởi vì đây là Turner và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-ky-bi-mat-cua-tieu-thu-miranda/819885/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.