"Em... em vốn chỉ muốn đến khuyên chị Thần Hi thôi, nhưng nhà không có ai, em nghĩ bụng sửa lại cái áo này một chút, ai ngờ chị Thần Hi vừa về đã xông vào giật áo em, còn bắt em phải trả tiền. Em đã nói là sẽ trả tiền cho chị ấy rồi mà... nhưng chị ấy... chị ấy lại mắng em là đồ rẻ rách, nói em không biết xấu hổ, cướp chồng chị ấy, còn mặc đồ của chị ấy nữa…Anh Thời Ngôn... em thật sự vẫn còn thích anh... nhưng anh đã có vợ rồi... bây giờ em chỉ coi anh như anh trai ruột của mình thôi... em thật lòng không bao giờ muốn phá hoại hạnh phúc của anh chị... hức... hức..."
Nói rồi, những giọt nước mắt to như hạt đậu của Lạc Vân Sơ đã lăn dài trên gò má.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Lạc Vân Sơ, nghe tiếng nức nở nghẹn ngào của cô ta, Lục Thời Ngôn đau lòng ôm chặt cô ta vào lòng an ủi, rồi quay phắt sang nhìn Hứa Thần Hi vẫn còn ngồi bệt dưới đất.
"Hứa Thần Hi, làm người phải biết chừng mực! Đừng ép tôi phải ly hôn với em!"
Lục Thời Ngôn che chắn Lạc Vân Sơ sau lưng, mặt mày lạnh lẽo nhìn Hứa Thần Hi.
"Lục Thời Ngôn, đó là tiền của tôi! Tại sao anh dám tự tiện dùng tiền của tôi mà không hỏi ý kiến?"
Hứa Thần Hi chỉ tay vào chiếc hộp sắt trống rỗng trên sàn nhà, mắt ngấn lệ nhìn Lục Thời Ngôn.
"Cái gì mà của em với của anh? Nếu không có tôi, em lấy đâu ra số tiền đó?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nho-ve-nam-1987/2710034/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.