Diệp Ninh bưng chén canh uống từng ngụm nhỏ, có chút tiếc nuối nhìn số cá còn thừa trong nồi gốm.Hắn núp sau cái chén, nuốt nước miếng, nói: “Còn thừa nhiều lắm, buổi tối ngươi có thể ăn.”Thật ra cơm chan canh cũng rất ngon, Diệp Ninh uống hết ngụm này đến ngụm khác.
Ánh mắt cậu bé chuyển từ đống cá trong nồi sang cái hồ sen, bỗng nhiên giữa lông mày hắn hiện lên một tia ưu sầu.“Diệp Dao, khi nào chúng ta lại bắt cá ăn tiếp?”“Cá trong hồ sen nhỏ quá, chỉ lớn cỡ bàn tay, chúng ta không đủ ăn làm sao đây?” Lúc này Diệp Ninh đã vứt hết đống xương cá ra sau đầu.
Canh cá om dưa quá là ngon, thằng bé cảm thấy mình có thể kiên nhẫn gỡ xương cá.Diệp Dao đã ăn xong, nàng buông đũa nói: “Đợi chúng nó lớn lên chút, là có thể ăn rồi.”“Cá nhỏ thích ăn cái gì nhỉ? Ăn nhiều thì mới lớn nhanh.”“Đa số đều là cá trắm cỏ, chỉ có mấy con cá chép thôi nên chắc là chúng nó ăn cỏ.” Diệp Dao cũng nhìn về phía hồ sen, nếu cá con có thể lớn nhanh hơn thì tốt quá.Cá trắm cỏ thích ăn các loại sinh vật nhỏ như bèo, rong,...!nếu không có thì chúng nó mới ăn cỏ non.Bỗng nhiên, ánh mắt Diệp Dao dừng ở đám cỏ dại trong sân.
Cỏ dại phía bên trái mọc rất tốt, hiện giờ đang đầu xuân, này một mảnh cỏ dại xanh non mơn mởn, đây chẳng phải đồ ăn cho cá thì là gì?Cái sân này đúng là luôn tràn ngập bất ngờ.Diệp Dao đứng lên, vỗ tay một cái nói: “Ta biết phải nuôi cá thế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhoc-con-tu-thuc-xuyen-ve-roi/343042/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.