“Canh cá om dưa? Chan canh cá?” Diệp Ninh vui mừng, cười toe toét.
Nhưng mặt ngay một một giây sau nó xị mặt ra, khóc không ra nước mắt.Thằng bé sầu não lại sốt ruột, hốc mắt đỏ ửng: “Nhưng mà ta không ăn được cá.
Mỗi lần ăn cá đều là mẫu phi lựa cho ta, nếu không ta sẽ bị hóc.”“Ta……” Tiểu hoàng tử mới 4 tuổi xoăn xuýt, nhỏ giọng nói: “Ta sợ xương cá.”Diệp Dao cười khúc khích: “Yên tâm đi, ta cam đoan sẽ cho ngươi ăn ngon mà lại không hóc xương cá.”“Thật à?” Diệp Ninh do dự nhíu mày, đương nhiên hắn biết nhặt xương cá phiền phức đến mức nào, chẳng lẽ bạn tốt sẽ lựa xương cá cho hắn?Không được không được, nàng còn bé hơn cả hắn, sao hắn có thể chuyện gì cũng bắt Diệp Dao làm chứ? Hắn lớn rồi mà!Diệp Ninh rầu rĩ nhíu chặt mày, cuối cùng thằng bé quyết định lát nữa sẽ ăn ít cá lại, ăn nhiều cơm chan canh hơn một chút là được.Nhưng mà……Vừa mới nghĩ thông suốt Diệp Ninh lại lần nữa mê mang: “Cá từ ở đâu ra thế?”Diệp Dao vươn ngón trỏ, chỉ vào hồ sen nói: “Ở đó đó.”Diệp Dao cho một ngón tay vào trong nước, lập tức cá lớn cá nhỏ ẩn nấp trong hồ sen ùn ùn kéo đến, chúng nó mạnh mẽ quẫy đuôi trước mặt cô bé.“Oa! Ngón tay cũng có thể câu cá à?” Diệp Ninh giật mình nhìn một màn này, hắn lắc lắc ngón tay mũm mĩm của mình.Đa số cá trong hồ đều lớn chừng một bàn tay, Diệp Dao chọn nửa ngày mới bắt được một con cá trắm cỏ lớn hơn một chút.Trong tiếng khen
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhoc-con-tu-thuc-xuyen-ve-roi/343044/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.