“Nh-nhưng mà, làm sao thoát mà không bị hai người họ phát hiện…”
“Sao không được? Dùng ma thuật dịch chuyển là được mà?”
Cậu cũng dùng ma thuật dịch chuyển vào đây. Háo hức quá quên mình là pháp sư à?
“Cung, cả hoàng cung được thiết kế vòng ma thuật cấm dịch chuyển.”
“…À.”
“V-vì thế, vào thì được, nhưng ra, ra thì không.”
Cái gì mà vào thì dễ, ra thì khó thế này…
Tôi ôm đầu, cảm giác nhức nhối. Rồi tôi chợt nghĩ ra.
“Vòng ma thuật đó, nếu cấp bậc cao hơn pháp sư thiết kế, chẳng phải có thể phá được sao?”
Năm năm trước, Absilon đã ở giữa cấp 6. Giờ chắc ít nhất cấp 7, thậm chí cấp 8.
Hồi đó, cả đế quốc chưa đến 10 pháp sư trên cấp 5, nên đây là hy vọng lớn.
Absilon, như áy náy vì dập tắt hy vọng của tôi, lí nhí.
“Người, người thiết kế… là tôi…”
‘Chết tiệt!’
Tôi chống tay lên trán. Thấy tôi tuyệt vọng, Absilon nhẹ vỗ lưng tôi.
“Dù, dù không biết chuyện gì, nhưng cố, cố lên.”
Cậu ta làm tư thế “fighting” tôi từng dạy. Absilon nắm chặt tay, đáng yêu, nhưng tôi chẳng xiêu lòng.
‘Tại cậu đấy, cậu!’
Tôi kìm cơn muốn hét, hít sâu. Nhìn tôi úp mặt vào sofa, Absilon tiu nghỉu.
Tôi, như nắm cọng rơm, mở đồng thời trạng thái của mình và Absilon.
‘Biết đâu có ưu đãi kiểu “Cảm ơn tái kết nối, lên cấp 9 đây.”’
[Tên: Lee Hyun (Lv. 153)
Tuổi: 26
Nghề nghiệp: Không có
Thể lực: 10%
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903037/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.