Đoán đúng như tôi nghĩ, Cesare chỉ biết cười gượng gạo: "Tôi có nói thế mà."
"Thế giờ làm không?" Matthias hỏi.
Tôi cầm cốc, tủm tỉm cười: "Đề nghị hấp dẫn đấy, nhưng để tôi suy nghĩ đã."
"Nói trước khi ăn xong nhé, không thì hết cơ hội đấy."
"Đúng là thú vị thật, một chút rắc rối thì có sao đâu chứ. Nhìn mấy người này bị tôi điều khiển, tôi thích thú lắm. Đã chơi thì phải chơi tới bến!"
"Matthias, nếu không ăn thì đưa đây cho tôi."
Tôi vươn tay thật xa, nhanh chóng cướp lấy miếng dâu tây trên chiếc bánh tráng miệng của Matthias. Anh chàng to con này mà lại mê đồ ngọt đến thế, nhìn mặt anh ta cứng đờ ra là biết. Tôi nghe thấy một tiếng 'ting' nhỏ, báo hiệu độ hảo cảm đã giảm.
'Đúng rồi, anh thích để dành món ngon đúng không?'
Tôi thầm reo trong bụng, định bụng lấy thêm kem thì...
"Á!"
"Không chịu nổi rồi!"
Choang! Cổ tay tôi bị tóm chặt, tôi hoảng hốt làm rơi chiếc nĩa. Chiếc nĩa chạm vào đĩa bạc tạo ra tiếng kêu lớn. Matthias, người đang nắm chặt tay tôi, đứng phắt dậy, đôi mắt anh ta như một chiến trường đang bùng cháy.
'Gì đây, định đánh nhau à?'
Sợ hãi, tôi nhìn Absilon. Anh ta, người nãy giờ không muốn ăn mà chỉ nghịch đĩa, giật mình ngẩng lên nhìn tôi và Matthias.
"Này, Absilon."
"Ừ, ừ?"
"Nhấc cậu ta lên!"
Absilon, như đã chờ sẵn lệnh, đứng dậy và nhấc bổng tôi lên. Bị vác như một bao bột, tôi ngơ ngác nhìn Matthias.
"Dùng phòng tắm của hoàng đế đi."
"Được thôi." Ludwig đồng ý ngay lập tức.
Matthias mở toang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903056/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.