“…?”
"Absilon? Anh làm gì thế?"
Cơn giận của tôi tan biến ngay lập tức, thay vào đó là sự sợ hãi trước khí thế đáng sợ tỏa ra từ Absilon. Lối ra duy nhất là ở phía sau anh ta. Tôi liếc nhìn ra sau, chỉ thấy bức tường trắng mà chính tôi đã làm bẩn bằng những nét vẽ nguệch ngoạc.
Cảnh giác, tôi trừng mắt nhìn Absilon và buột miệng hỏi: "Anh hứa sẽ không giết hay biến tôi thành búp bê cơ mà."
Absilon đáp lại một cách lạnh nhạt: "Ừ, tôi biết."
"Thế sao anh lại cầm dao đến gần tôi?"
Absilon bật cười rực rỡ, một nụ cười đẹp đến ma mị, tựa như một đóa hoa độc. "...Hyun cũng đã phá vỡ lời hứa của mình mà."
Chết tiệt!
Tôi lùi sát vào tường, hét lên trong hoảng loạn: "Cứu... cứu với!"
Xoẹt! Một tiếng động vang lên như có thứ gì đó bị cắt. Tôi rụt cổ lại, run rẩy, rồi nhận ra mình không sao cả. Mở mắt ra, tôi thấy Absilon đang cầm một lọn tóc của tôi, mỉm cười tươi roi rói.
"Đùa thôi mà," anh ta nói.
Đùa kiểu gì vậy chứ!
Môi tôi vẫn còn run, nhưng tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh. Absilon, người tôi tưởng là vô hại nhất, lại tiến đến gần hơn.
"Nhưng... thật ra tôi cần một chút máu của Hyun."
"Cái...!"
Chưa kịp nói hết câu, Absilon đã đâm con dao vào ngón trỏ của tôi. Anh ta đặt một lọ nhỏ dưới vết thương. Vết cắt chỉ bé xíu, tôi phải bóp mạnh thì vài giọt máu mới nhỏ ra được. Absilon đưa ngón tay tôi lên môi mình. Anh ta nhẹ nhàng m*t lấy, và vết thương của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903058/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.