“Gỡ ma pháp bảo vệ làm gì?” tôi hỏi.
“Ma pháp bảo vệ nào?” Ludwig đáp, giọng lạnh tanh.
Cậu ta không nói gì, chỉ cắn môi, trừng mắt nhìn tôi. Trông Ludwig lúc này không khác gì một đứa trẻ tự ái vì mất món đồ quý, chứ chẳng phải vị hoàng đế oai phong thường ngày. Tôi chán nản thở dài, hỏi lại:
“Gì vậy, cái vòng hoa tôi làm ấy hả?”
“Đúng.”
Tôi thật sự chẳng hiểu gì cả.
“Là tôi tự tay làm mà. Sao lại giận chỉ vì cái đó chứ…?”
Chưa nói dứt lời, Ludwig đã bất ngờ đè tôi ngã xuống.
“…!”
Tôi vùng vẫy, nhưng Ludwig cứ lì ra đó. Hắn nắm chặt hai cổ tay tôi, khớp tay lạnh ngắt đến rợn người.
“Đó là thứ duy nhất cậu làm cho tôi.”
“Buông ra…!”
“Đó không phải thứ vớ vẩn. Đó là bằng chứng cậu còn sống, và đang ở bên tôi.”
Tôi điên tiết cào tay Ludwig, trừng mắt nhìn hắn.
“Vậy thì bám lấy nó mà sống đi. Buông tôi ra, tôi làm cho cả trăm cái khác!”
Mắt Ludwig nheo lại, hắn cười khẩy, như thể thấy tôi thật buồn cười.
“Cậu đã xuất hiện ở đây rồi, cần gì nó nữa?”
“Vậy thì, khốn kiếp, đừng có giận vì đã phá hỏng thứ đó chứ, đồ khốn…!”
Tôi giận điên người, vùng vẫy dữ dội. Tôi đá đầu gối, thúc khuỷu tay, nhưng vẻ mặt Ludwig chẳng hề thay đổi. Cảm giác như đang đối mặt với một bức tường vậy, tôi thấy mình thật bất lực.
“Khi cậu biến mất, có lúc nó còn quý hơn cả cậu. Để tôi trút giận lên nó, chẳng phải hợp lý sao?”
Hợp lý cái khỉ khô ấy…!
“Nếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903059/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.