“Cảm thấy khá hơn chút nào chưa? Ăn một miếng bánh nhé?”
“Không, tôi không ăn đâu.”
Mơ à. Cesare chỉ cong cong khóe mắt, nhưng không ép tôi ăn thêm.
“Vậy thì tôi ăn nốt nhé.”
“Không ăn á… gì cơ?”
“Trông ngon quá mà. Tôi đợi Lee Hyun tỉnh dậy nên chưa ăn trưa lẫn tối đây này.”
Cesare chẳng cần tôi cho phép đã bắt đầu ăn ngay. Tôi ngớ người, nhìn chằm chằm cảnh Cesare ăn uống.
“Ngon thật đấy. Nghe nói dạo này Ludwig quản lý bếp hoàng cung chặt như bắt chuột, hóa ra là để làm ra những món hợp khẩu vị Lee Hyun thế này đây.”
“Cứ dụ dỗ đi. Xem tôi có ăn không.”
Nghe giọng bất mãn của tôi, Cesare chỉ mỉm cười. Tôi nằm dài trên giường, chống cằm, nhìn chăm chăm cảnh Cesare ăn.
‘Nhìn thế nào cũng thấy ăn uống thật tao nhã.’
Cesare là một người sành ăn. Nói một gã vừa thấy nấm lạ đã nhét vào mồm là người sành ăn thì hơi kỳ, nhưng mà đúng là thế thật. Chỉ có điều tiêu chuẩn ẩm thực của cậu ta hơi khác người. Thứ cậu ta thích nhất là những món chưa từng thử bao giờ, tiếp theo là những món có sự kết hợp độc đáo. Nhưng cái “độc đáo” ấy lại theo tiêu chuẩn của Cesare, nên thực đơn của cậu ta cũng kỳ lạ không kém.
“Đã từng ăn cá mòi lên men chưa?”
Tôi tựa má lên gối, nhìn Cesare rồi bất chợt hỏi. Cesare có thói quen ăn uống tuyệt vời là không trả lời khi miệng còn đầy thức ăn, nên câu trả lời đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903078/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.