Một giấc ngủ sâu, dù ngắn cũng khiến tôi thấy khoẻ hơn.
"Ư..."
Tôi tỉnh dậy, nhưng vẫn chưa muốn mở mắt hẳn. Thay vào đó, tôi duỗi vai, chép miệng một cái. Cơ thể tôi nhẹ bẫng. Hé mí mắt ra, tôi lại nhắm tịt ngay lập tức. Cần suy nghĩ một chút.
"Sao Cesare lại ngủ cạnh mình?"
Hàng tá ý nghĩ chợt ùa về.
Không, chắc chắn không phải thế đâu?
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ đau đầu rồi.
Nhưng nếu không phải, vậy tại sao hắn lại ở đây?
Tôi hé mắt, liếc nhìn Cesare. Ánh nến gần tàn, làm lộ ra thân hình săn chắc của hắn. Cơ thể hắn đã hạ nhiệt, không còn ấm nóng như lúc đầu.
Tôi cố gắng nhớ lại. À, đúng rồi. Chúng tôi ăn tối cùng nhau, hắn đi tắm, còn tôi thì dọn giường... Tôi đã thèm một chiếc giường êm ái đến mức nằm xuống rồi ngủ quên luôn.
"Đồ điên!"
Tôi căng thẳng nhìn xuống Cesare. Hắn vẫn đang ngủ rất say, trông như một bức tranh thiên thần trong bảo tàng vậy. Hắn cởi hết đồ rồi ư? May mà cơ thể tôi không cảm thấy gì lạ, nhưng ai mà biết chắc được?
Đừng tỉnh dậy đấy nhé.
Tôi cứng đờ, nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Cesare. Hắn sẽ không dậy đâu, đúng không?
"Hà..."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xoa ngực. May quá, hắn vẫn mặc đồ lót. Chắc là không có chuyện gì đâu.
Nhưng sao hắn lại c** đ* ra thế nhỉ? Mặc dù tôi thích ngủ trần, nhưng trong một căn hầm nguy hiểm thế này mà hắn lại c** đ* ra như vậy à? Tôi bĩu môi, lẩm bẩm càu nhàu. Bỗng nhiên, tay Cesare như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903128/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.