Cái lọ hoa gớm ghiếc bằng gốm trắng, trang trí cầu kỳ với hoa văn bằng vàng lúc nào cũng được đặt ở một góc nhà tắm đã thuộc về gia đình Della Rocca từ năm thế hệ rồi, nhưng chẳng ai thực sự thích nó cả. Nhiều lần Alice cũng muốn thử hất tung nó xuống đất rồi vứt cả trăm ngàn mảnh vụn li ti vào thùng rác trước biệt thự, cùng với đống vỏ hộp đồ ăn Tetra Pak, đống băng vệ sinh (hẳn không phải của em rồi) và đống vỉ thuốc an thần đã rỗng không của ba.
Alice miết ngón tay dọc thân lọ hoa. Nó trơn nhẵn, sạch sẽ và lạnh lẽo biết bao. Bà giúp việc Soledad, người Ecuador, càng ngày càng trở nên tỉ mẩn kỹ càng, bởi trong ngôi nhà Della Rocca người ta chú ý từng li từng tí. Bà đến nhà này khi Alice mới lên sáu. Em nghi ngờ quan sát bà từ phía sau váy mẹ. Bà Soledad cúi thấp người nhìn em đầy kinh ngạc. "Tôi có thể vuốt tóc cháu được không? Chúng mới đẹp làm sao!" Alice mím môi để khỏi bật ra tiếng không. Soledad nhẹ nhàng nâng mớ tóc màu hạt dẻ của em lên như thể chúng là một dải lụa vậy, rồi buông tay ra. Bà ta không thể tin được tóc lại có thể mềm mượt đến vậy.
Alice nín thở cởi chiếc áo thun ra khỏi người. Em phải nhắm hai mắt mất một lúc. Khi mở mắt ra nhìn vào hình phản chiếu trong tấm gương lớn treo trên bồn rửa mặt em cảm thấy hơi thất vọng. Em quấn cuộn đai quần lót vài vòng cho tới khi trên mép vết sẹo, vừa đủ hở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/noi-co-don-cua-cac-so-nguyen-to/395716/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.