Victoria tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng. Miệng cô khô khốc, mặt mướt mồ hôi, nhưng lại nhẹ nhõm, như vẫn luôn cảm thấy khi nhận ra mình chỉ mơ. Trong giấc mơ cô đã khóc trong nỗi tuyệt vọng.
Cô run rẩy ngồi dậy, rửa mặt với thau nước, mặc áo may bằng vải fla-nen, váy dùng để cưỡi ngựa và đi bốt. Sau khi chải đầu và tết tóc, cô bỏ vài món vào túi da, cầm chiếc mũ trên giá treo rồi bước ra hiên. Cô nghe thấy tiếng chuyện trò trong bếp khi băng qua cửa, nhưng không dừng lại để xem đó là ai.
Victoria rất thích thời gian này trong ngày; ánh ban mai chiếu những tia nắng ấm áp lên mặt, bầu không khí trong lành, không chút bụi bặm. Cô dừng chân nhìn về hướng các bãi quây yên ắng bởi hầu hết nhân công đã cưỡi ngựa rời trang trại đi làm việc. Vài người còn lại đang chuẩn bị đi. Trên đường tới gian nhà nhỏ của ông Stonewall, cô thấy Hitch Willis, thợ rèn kiêm bác sĩ cho bầy ngưa, đi ra từ môt căn nhà. Cô gọi ông ta.
“Con ngựa cái nâu của cháu đã đi được chưa bác Hitch?”
“Được rồi. Cô có muốn tôi thắng yên cho nó không?”
“Nếu vậy thì tốt quá. Cháu sẽ cưỡi ngựa vào thành phố.”
“Được thôi.”
Cô ngoái ra sau và thấy bác Stonewall đang đi tới. Cô quay lại đường cũ để gặp ông.
“Chào bác.”
“Chào cháu Victory.”
“Kelso đi mà không gây thêm rắc rối gì nữa chứ?”
“Mọi người nói hắn đã cưỡi ngựa đi trước bình minh một tiếng. Bác ghét phải buộc hắn ra đi như thế, Victory. Ở đây hắn là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/noi-trai-tim-tro-ve/1762448/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.