Trong phòng vẽ tranh không bật điều hòa, Hứa Thanh San giữ nguyên tư thế ngồi đã ba tiếng, chân tay cũng cứng đờ.
Động tác của Hứa Thanh Sơn rất nhẹ nhàng, dáng vẻ cẩn thận, ánh mắt chuyên chú, nghiêm túc.
Hứa Thanh San đã thấy kiểu dáng áo cưới gần giống vậy trong phim cổ trang, nhưng chưa từng mặc bộ trang phục phức tạp này lên người. Trước mặt hắn, dường như cô đã không phải là một con người mà là một tác phẩm nghệ thuật.
Cởi được một nửa, di động để trên bàn sách có cuộc gọi. Hứa Thanh Sơn dừng tay, quành lại nhìn màn hình hiển thị, sau đó tắt máy.
"Bạn gái cũ à?" Hứa Thanh San bỗng hơi tức giận, ánh mắt cũng lạnh theo: "Buổi tối có cần tôi ra ngoài nhường chỗ cho hai người không?"
Hứa Thanh Sơn nhếch môi, nhấc chân đi tới, vòng ra sau lưng cô, tiếp tục cởi áo cưới trên người giúp cô: "Hôm ấy, em đến cùng Quan Hoài à? Hay đến tìm tôi vì chuyện công việc, tình cờ gặp cậu ấy?"
"Quên rồi." Gò má Hứa Thanh San nóng lên, xoay đầu nhìn sang chỗ khác.
Cô là nổi máu mê trai, lại cảm thấy quen mặt, mới bám đuôi cả một đường. Nhưng không thể cho hắn biết được, quá xấu hổ...
Bầu không khí lại trầm lặng đi.
Tay Hứa Thanh Sơn dừng ở bả vai Hứa Thanh San, từ từ rời bước đến trước mặt cô, ngón tay thô ráp trượt xuống dọc theo cổ áo cưới, linh hoạt cởi dây buộc dưới nách.
Lớp áo cuối cùng được cởi bỏ, trên người cô chỉ sót lại manh yếm, cái lạnh xuyên qua da, chớp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/non-xanh-van-o-day/990748/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.