Tỉnh lại từ trong giấc mộng, Trương Anh Túc đánh ánh mắt quanh căn phòng tối tăm, đột nhiên cảm thấy khá thất vọng khi người hắn mong chờ chẳng thấy đâu cho đến khi...
Đôi con ngươi hắn đột ngột giãn ra, không tin nổi người đang nằm bên cạnh hắn.
Hóa ra, hóa ra không phải là mơ.
Thật sự không phải là mơ...
Trương Anh Túc phút chốc òa lên khóc lớn. Khóc đến tối trời tối đất.
Diệp An Vân giật mình tỉnh lại, chứng kiến một màn này thì đau lòng vô cùng: “Bảo bối? Bảo bối vì sao lại khóc nữa rồi? Ai đã chọc giận em?”
Trương Anh Túc khóc không ngớt, nàng cuối cùng chỉ đành vươn người hôn lên trán hắn một cái an ủi trấn tĩnh người trong lòng.
“Bảo bối đừng khóc nữa...”
Hắn mạnh bạo rúc vào lòng nàng, ôm nàng chặt cứng khiến An Vân không thở được. Hình như còn động vào vết thương chưa lành làm nàng cảm thấy đau điếng.
“Đừng sợ. Chị về rồi.” Nàng xoa xoa đầu hắn, nhưng vì bị đau mà có hơi gập người động nhẹ, tuy chỉ động nhẹ cũng đủ khiến hắn cảm nhận điều bất ổn, giây kế tiếp tức thì ngước mắt lên: “Chị? Chị sao vậy?”
“Không, không sao. Là chút vết thương tai nạn...”
Hắn hoảng hồn lập tức tránh xa một mét, Diệp An Vân trông thấy bộ dạng kia thì... Thật sự không nói nên lời, tâm can bảo bối của nàng sao mà hiểu chuyện đến vậy chứ?
“Đã bảo là không sao, mau lại đây.”
Hắn nặng nề nhích người qua, cẩn thận ngồi vào trong lòng nàng, cẩn thận cảm nhận chút hơi ấm thân quen.
“Hai tháng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-cong-nam-sinh-tu-ngot-ngao/1023405/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.