Bà Thẩm rời đi, Chúc Mạn cũng không có ý định vào xem Thẩm Yên, chỉ chuẩn bị cầm rượu lên sân thượng. Đúng lúc đó, cửa lại mở ra, bóng dáng Thẩm Yên xuất hiện ngay ngưỡng cửa.
Thẩm Yên hoàn toàn không ngờ lại có người ở đây, cô sững sờ một chút:
"Sao cô lại ở đây?"
Chúc Mạn khẽ nhếch môi, giọng điệu thản nhiên:
"Đi ngang qua."
Nói xong, cô nhấc chân bước lên lầu.
Chưa đi được mấy bước, phía sau truyền đến giọng nói của Thẩm Yên.
Giọng cô ấy có chút mơ hồ:
"Hôm nay tôi trông giống một trò cười lắm đúng không?"
"Đính hôn với một người đàn ông đáng tuổi cha mình, chắc hẳn ai cũng đang cười nhạo tôi sau lưng."
"Nhưng Chúc Mạn, tôi không có lựa chọn."
"Cô biết không, thật ra tôi rất ghen tị với cô."
"Cô có đủ sự yêu chiều và bản lĩnh để tự do chọn lựa cuộc sống, chọn người mình muốn. Từ nhỏ đến lớn, cô đều là thiên chi kiêu nữ, không cần phải cố ý làm gì, mọi người đều sẵn sàng nâng niu cô."
"Nhưng tôi thì không."
"Từ nhỏ tôi đã là quân cờ của gia tộc, tôi phải kết giao vì lợi ích gia đình, phải kết hôn với người mình không thích, thậm chí là chán ghét, vì lợi ích gia tộc."
Nói đến đây, Thẩm Yên dừng lại.
Cô thậm chí không có một người bạn có thể tâm sự thật lòng, chỉ có thể nói ra ở đây với Chúc Mạn.
Cô và Chúc Mạn là bạn cùng trường cấp ba, nhưng quan hệ không thân thiết. Sau khi tốt nghiệp, Chúc Mạn dễ dàng đỗ vào Đại học Kinh Thành,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2705919/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.