Hội quán Tần Hòa.
Trong căn phòng bao rộng lớn, chỉ có tiếng kêu "meo meo" của Đoàn Đoàn và tiếng Hứa Thi Ý trêu mèo.
Chúc Mạn nhắm mắt, nằm nghiêng trên ghế sô pha, trên người đắp một tấm chăn. Hứa Thi Ý ngồi bên cạnh, ôm Đoàn Đoàn đang giãy giụa chơi đùa. Cô gọi Chúc Mạn mấy lần, mãi cô ấy mới từ từ mở mắt ra, trông có vẻ rất mệt.
Hứa Thi Ý cười nói:
"Cậu làm gì tối qua thế? Sao ngủ suốt đến giờ?"
Toàn thân Chúc Mạn đau nhức, nghĩ đến tên biế.n t.hái mất hết nhân tính kia thì tâm trạng cô bỗng nhiên trùng xuống.
"Sao trông cậu có vẻ không vui thế?"
Hứa Thi Ý nhìn cô, chợt nhớ ra điều gì đó, liền nói:
"Hay là tối nay đi xem hòa nhạc đi? Em họ tớ có cho mấy vé.
Chúc Mạn liếc nhìn cô:
"Nhà hát Quốc gia?"
Hứa Thi Ý gật đầu:
"Đúng rồi, nghe nói hôm nay là buổi biểu diễn của Dàn nhạc Cổ điển Quốc gia và Dàn nhạc Cổ điển Ý."
Em họ của cô ấy là nghệ sĩ violin trong dàn nhạc Ý, hôm qua mới đến Bắc Thành và đã đưa cho cô mấy vé, bảo cô rủ bạn đi xem.
Hứa Thi Ý suýt thì quên mất.
Chúc Mạn khẽ cười:
"Trùng hợp thật, mẹ tớ cũng bảo người gửi cho tớ hai vé hòa nhạc. Còn bảo là sợ tớ không tìm được người đi cùng nên đã tiện tay mời luôn Chu Vân Khiêm giúp tớ."
Hứa Thi Ý nhất thời không biết nói gì.
"Chu Vân Khiêm nói lát nữa sẽ đến đón tớ. Cậu nói xem, mẹ tớ có lợi hại không?"
Chúc Mạn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2705952/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.