Ngày hôm sau.
Hơn sáu giờ chiều, Chúc Mạn đã hạ cánh tại Hongkong.
Mùa đông ở Hongkong ấm áp hơn nhiều so với Bắc Thành, Thịnh Tiêu đón Chúc Mạn, đưa cô đi ăn tối, lúc này cô mới biết hôm nay lại đúng là Ngày lễ tình nhân phương Tây.
"Cậu không phải là đến tìm tớ để kỷ niệm ngày này đấy chứ?" Thịnh Tiêu nhìn người phụ nữ đối diện, không nhịn được mà đùa.
Chúc Mạn nhẹ nhàng ngước mắt lên, khẽ cười:
"Tất nhiên không phải đến tìm cậu."
"Không phải tìm tớ, vậy là tìm Cố Tịch?" Thịnh Tiêu chỉ nói qua loa.
Cô không trả lời, xem như là đồng ý.
Thịnh Tiêu bỏ dao nĩa xuống, đưa hai ngón tay cái lên: "Lợi hại."
...
Đêm dần buông xuống.
Ánh đèn bắt đầu sáng lên, cả thành phố chìm trong một màn ánh sáng lấp lánh, rực rỡ, đèn đỏ rượu xanh, say đắm và quyến rũ.
Bên ngoài Câu lạc bộ Ngân Hà, xe sang và xe thể thao đậu kín cả bãi.
Trong một phòng bao riêng sang trọng, không gian tối giản nhưng đầy ắp sự xa hoa, từng bức tranh nghệ thuật và vật phẩm trang trí trên tường đều có giá trị không hề nhỏ. Mọi người ngồi quanh bàn, tay nâng chén rượu, tiếng cười nói vui vẻ không ngừng vang lên. Cả không gian như tràn ngập sự say sưa, mọi người đang chìm đắm trong bầu không khí vui vẻ của buổi tối.
Chúc Mạn chậm rãi bước theo sau Thịnh Tiêu, khi vừa bước vào, ánh sáng mờ ảo đầy quyến rũ chiếu lên không gian, và trong đám đông, ánh mắt cô lập tức tìm thấy người đàn ông đó. Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2706000/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.