Sáng sớm, qua khe rèm cửa sổ lớn, một tia nắng chiếu xuống chiếc giường cưới lớn và mềm mại.
Màu đỏ sang trọng, đầy không khí chuyện vui.
Chúc Mạn vốn dĩ chưa tỉnh hẳn, nhưng có người cứ quấy rầy mặt cô, khiến cô dần tỉnh lại.
Mắt mở nhưng chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Cô nheo mắt, xoay người, vòng tay ôm lấy eo thon của người đàn ông, áp sát vào lòng anh, mặt vùi vào ngực anh rồi mơ màng cọ cọ, lười biếng gọi: "Ông xã~"
Giọng nói vừa lười biếng lại vừa mềm mại, quyến rũ.
Cố Tịch bất chợt nảy sinh ý đồ đen tối, muốn hôn cô.
Cô như mọi khi, chưa đánh răng nên không cho anh hôn, né tránh anh.
Cuối cùng, anh chỉ có thể trêu chọc hôn lên mặt cô khiến cô rất khó chịu, liền chà mặt vào áo anh.
Người hầu mang bữa sáng lên trên tầng.
Cố Tịch chờ cô từ từ thức dậy, rửa mặt xong và ăn sáng, cuối cùng mới dỗ cô lên giường.
Chiếc điện thoại di động trên bàn cạnh giường ngủ tự động phát chương tiểu thuyết tối qua. Âm thanh máy móc nhưng nội dung lại lôi cuốn và vô cùng gợi tình.
Nữ chính mặt đỏ bừng, môi hồng mọng ướt. Cô không biết làm sao người này lại phát hiện ra đoạn tiểu thuyết này.
Anh còn thực sự làm theo từng bước trong tiểu thuyết.
Chúc Mạn thầm nghĩ, nếu chị em thân thiết của mình biết chuyện này, chắc chắn sẽ cười ngất và tự hào lắm.
Sau một giấc ngủ ngon đêm qua, người đàn ông tràn đầy năng lượng và tinh lực.
Ban ngày dâm loạn, tiêu hồn nát xương.
Âm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2706019/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.