Mưa không hề có dấu hiệu muốn dừng, ngược lại càng mưa càng lớn, bóng trúc mờ ảo ngoài cửa sổ, có điều không ai chú ý đến.
Ánh đèn trong phòng xen lẫn vào nhau tạo thành khung cảnh ái muội mờ ảo, giường không lớn như phòng ngủ chính, nhưng thật ra cũng không nhỏ, ít nhất là hai người trưởng thành ngủ không thành vấn đề.
Liêu Tư Thầm giờ phút này cảm thấy không gian quanh mình phảng phất như đã bị dồn ép, trở nên vô cùng nhỏ hẹp, thậm chính hô hấp cũng khó khăn.
Nhưng cô vẫn như cũ nâng mắt, chờ người đàn ông bên cạnh trả lời.
Vợ ơi…
Anh thất thần nhìn Liêu Tư Thầm, lại chỉ dám ở trong lòng gọi cô.
Trong lòng Trần Vũ Trùng không thể kiềm chế mà sôi trào, nhiệt độ cơ thể cao lên, trở nên vô cùng nóng bỏng. Eo Liêu Tư Thầm bị anh ôm quá mức dùng sức là hơi ửng hồng lên.
Tầm mắt trượt xuống, anh mới hậu tri hậu giác phản ứng lại chính mình đang làm cái chuyện ngu xuẩn gì. Mùi máu tươi tràn ngập khắp toàn bộ khoang miệng, anh lưu luyến mà buông tay ra.
Vẻ mặt có vẻ âm trầm lãnh ngạnh, nghiến chặt răng, tinh thần giống một cái cây lung lay sắp đổ căng thẳng trụ lại, anh gần như là bức bách chính mình mở miệng: “Em suy nghĩ kĩ rồi sao?”
“Đừng xung động.”
Suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ…
Liêu Tư Thầm bỗng nhiên bắt đầu hoài nghi tính chân thật của lời nói vui đùa vô tình của Đỗ nhị tiểu thư trong bữa tiệc hôm đó.
Đã như vậy rồi?! Trần Vũ Trùng còn không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-uot-at-phung-xuan-trieu/2753931/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.