Nước mắt tròn như hạt trân châu, trong suốt lấp lánh tựa kim cương. Từ khóe mắt hơi cay của Liêu Tư Thầm rơi xuống, nhân lúc cô cúi đầu mà lặng lẽ trượt thoát, rơi xuống cánh tay và eo của người đàn ông.
Cánh tay đang ôm eo cô theo phản xạ siết chặt lại, nhưng rất nhanh anh đã kiềm chế, lại chuyển thành một cái ôm dịu dàng hơn.
Anh nhẹ giọng nhắc: “Cẩn thận một chút.” Đổi lại là một cái liếc mắt giận dữ của Liêu Tư Thầm.
Giọng cô có chút đứt quãng, nhưng vẫn cố gắng gượng chống đỡ: “Tôi biết, không cần anh nhắc.”
Đến cả lúc trừng mắt nhìn anh, vợ vẫn đáng yêu như vậy.
Hàng mi ướt đẫm gần như dính lại với nhau, nhưng hoàn toàn không làm giảm đi vẻ đẹp của vợ. Đôi mắt đen láy, mái tóc vừa được sấy khô đã hơi ướt át trở lại.
Tóc cô rất dài, xõa xuống vai, ngoài mấy sợi nghịch ngợm vương ra phía trước, phần còn lại rũ xuống sau lưng phủ qua chiếc váy ngủ, đuôi tóc cuối cùng dừng trên đùi anh.
Trần Vũ Trùng gần như không thể kiềm chế con thú mất đi lí trí ở sâu trong nội tâm mình, mười ngón tay xương khớp rõ ràng siết chặt lại, rồi chậm rãi buông ra.
Miệng vết thương đã lên da non lại bật ra chút máu, nhưng không ai để ý.
Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, anh mới một lần nữa khống chế biểu cảm của mình, cố nén ánh mắt si mê đầy lưu luyến, khiến bản thân trông có vẻ dịu dàng, bình thản như người bình thường.
“Được, nghe em.”
Vợ nói thế nào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-uot-at-phung-xuan-trieu/2753932/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.